Ba mươi phút với Nhiếp ảnh gia Josef Koudelka
tuanlionsg
7 nămBình luận: 15
Ba mươi phút với Nhiếp ảnh gia Josef Koudelka
Josef Koudelka là nhiếp ảnh gia Tiệp vĩ đại làm việc tại hãng ảnh Magnum, ông là một bậc thầy về nhiếp ảnh. Không chỉ do tác phẩm của ông mang một cảm quan mạnh mẽ về bố cục, hình thái, và tư duy hình học, ý tứ nhưng trong đó còn chất chứa đầy tràn cảm xúc. Những bức ảnh của ông chân thực, táo bạo, và cho thấy niềm hy vọng lẫn sự lãng mạn trong cuộc sống. @camera Tinh Tế đã giới thiệu bài "10 bài học về Nhiếp Ảnh Đường Phố của Josef Koudelka", và thấy nên giới thiệu bài này để có thêm cái nhìn tổng quan về Josef Koudelka:

Nhóm chụp ảnh đường phố chúng tôi đang đứng chờ tại một trạm xe buýt ở Istanbul, thì một ông cụ tản bộ đến và nhờ chỉ giúp tuyến đường. “Josef Koudelka đấy!” Một người trong nhóm nói và tất cả chúng tôi đều lặng đi khi quay lại nhìn. Ông ấy đây rồi, nhiếp ảnh gia về những người phiêu cư, thành viên Magnum từ năm 1971 đến nay, tác giả các tác phẩm Những người du cư (Gypsies), Những kẻ lưu đày (Exiles) và những tác phẩm khác nữa. Ông trông có vẻ như vừa trở về từ một chuyến thám hiểm, túi áo nhét đầy giấy và một chiếc Leica S2 không lẫn vào đâu được đang lủng lẳng một bên vai. Với tất cả chúng tôi, những người đang có mặt tại chỗ này, ông là thần tượng, và trong vòng 30 phút, chúng tôi giúp ông tìm ra tuyến đường cần đi. Koudelka đến Istambul để dự một buổi giới thiệu tại FotoIstambul, một festival nhiếp ảnh được tổ chức hàng năm, và ông được bố trí để giới thiệu tác phẩm mới – đó là một loạt 145 bức ảnh toàn cảnh trắng đen về những tàn tích của người Hi Lạp và La Mã tại Thổ Nhĩ Kỳ.

Trong lúc người bạn Thổ Nhĩ Kỳ của chúng tôi giúp Koudelka tìm đường trên bản đồ, những người còn lại chúng tôi vẫn chưa hết tâm trạng sửng sốt ngoài mặt. Khi gặp một ai đó, bạn sẽ gặp cả những nơi mà người ấy đã đến và những gì mà người ấy đã trải nghiệm, và trong trường hợp Koudelka, danh sách những nơi chốn và những kinh nghiệm của ông hầu như dài vô tận. Không ai trong chúng tôi biết phải nói gì cho đến khi một người phá tan sự im lặng đó bằng cách mở lời: “Xin chào, thưa ông, tôi biết có lẽ là một câu hỏi ngớ ngẩn, nhưng nếu chúng tôi chụp chung với ông một bức ảnh thì chắc là được, phải không ạ ?” Ông đồng ý, và chúng tôi đứng bao quanh lấy ông.

julius-motal-the-phoblographer-josef-koudelka-595x595.jpg

Chúng tôi không tiện đặt nhiều câu hỏi với ông, vì như vây chẳng đúng tí nào, đặc biệt là với người mà sẽ phải trả lời rất nhiều câu hỏi vào buổi chiều hôm ấy. Cuộc nói chuyện thật nhẹ nhàng. Một vài người trong chúng tôi hỏi thăm về chiếc máy ảnh của ông, đó là chiếc S2 ngoại cỡ được hãng Leica sản xuất theo đơn đặt hàng riêng và có thiết lập thêm chức năng chụp ảnh toàn cảnh trắng đen. Đó là chiếc duy nhất hiện có lúc bấy giờ, và dĩ nhiên là giá phải cao hơn mức 25,000$ của chiếc S2 thông thường của các bạn.

Quảng cáo


Khi câu chuyện đi xa hơn và bắt đầu đề cập đến việc chụp ảnh, Koudelka nói:
Nhiếp ảnh thật là rộng lớn. Trong đó có đủ chỗ cho mọi người.
(“Photography is big. There’s room for everyone.”)​

Quả là một ý tưởng đầy tính động viên, đặc biệt là từ một nhiếp ảnh gia tầm cỡ. Đây không phải là một kiểu chơi tiếp sức. Đúng hơn, là một nhận thức sâu sắc để thấy được rằng sân chơi này rộng lớn hơn nhiều và bao gồm nhiều người chơi hơn là chỉ có một số ít người chủ chốt. Nếu là do một người mới tác nghiệp vài năm, thì lời phát biểu như thế chẳng có chút trọng lượng nào.

Screen-Shot-2015-10-18-at-8.04.19-PM-680x458.png

Thời gian chúng tôi được ở bên cạnh ông tại trạm dừng cũng như trên xe buýt thật ngắn ngủi, song cũng đủ mang lại cho chúng tôi một cái nhìn tổng quan về ông, một con người cực kỳ ngay thẳng và hóm hỉnh cùng với một niềm say mê cuộc sống hết sức rõ ràng. Điều này đã được thể hiện nhiều lần trong cuộc trả lời sau buổi giới thiệu tác phẩm mới và cũ, từ Đào thoát 68 (Invasion 68 : Prague) cho đến tác phẩm toàn cảnh mới nhất của ông. Việc chuyển thể từ Invasion 68 : Prague sang chụp phong cảnh đã được ông nêu bật. Khi hỏi một ai đó về Koudelka, bạn sẽ nghe nhắc đến Gypsies và Exiles. Những phong cảnh được chụp toàn cảnh hoàn toàn thiếu vắng sự hiện diện của con người, do Koudelka làm cho ẩn chứa đằng sau máy ảnh của ông, và tất cả họ đều được hiện diện minh nhiên trong các chủ đề chính về họ, đó là: những tàn tích của người Hi Lạp và La Mã ở Thổ Nhĩ Kỳ. Tất cả đều thinh lặng và hiện thân một chứng tích lịch sử quan trọng.

Các câu hỏi lần lượt được đặt ra từ lý do tại sao các nhiếp ảnh gia nhóm Magnum lại đưa ra những cuộc hội thảo, cho đến việc ông vẫn có khả năng nhìn thấy được vẻ đẹp sau khi đã chứng kiến quá nhiều những bi thương.

Dưới đây là những trích dẫn chọn lọc từ cuộc trao đổi ấy :


“Tôi không đánh giá người chụp ảnh dựa trên những gì họ nói. Tôi đánh giá dựa trên những bức ảnh họ chụp.”

“Tôi chẳng bao giờ biết được tại sao mình lại chụp ảnh những người du cư, nhưng tôi nghĩ rằng mình chụp họ là vì âm nhạc.”

Quảng cáo


“Tôi đã thấy nhiều điều tuyệt diệu hơn những điều khủng khiếp.”

“Tôi làm chính xác những gì tôi muốn làm, và chụp những gì tôi muốn chụp. Tôi không có gì phải hối tiếc.”

“Nếu nhìn vào những bức ảnh do mình chụp thì, với tôi, có vẻ như tôi đã phản ứng một cách đúng đắn. Và tôi chỉ cần có vậy.”

“Tôi không muốn lặp lại chính mình.”

“Có bao giờ tôi thực hiện một cuộc hội thảo đâu. Tôi vẫn sống đấy thôi.”

“Điều quan trọng hơn cả là hãy luôn vui thích chụp ảnh.”

Quảng cáo


Vào cuối buổi trao đổi, ông đưa một chai nước lên miệng và nói giữa tiếng cười lẫn tiếng vỗ tay, “Không phải rượu Vodka, nhưng được thế này cũng là tốt rồi.



Nguồn: thephoblographer

PAR422691.jpg
15 bình luận
30p kinh nghiệm quý báu
Mỗi người 1 đam mê, với mình chụp ảnh là cái gì ko thể thiếu trong cuộc sống. Máy tính lưu gần 500G ảnh rồi mà đi đâu cũng cái máy ảnh kè kè. Nhiều khi chỉ là lưu những kỉ niệm, những khảnh khắc đẹp, những khung cảnh và không gian hữu tình. Có thể nó chẳng là gì, nhưng một lúc nào đó buồn chán mở máy tính xem lại thấy vui. Cái thú này đi kèm với sở thích ngao du, đi du lịch khắp nơi. Nói chung là hơi tốn tiền xíu
myisyour
ĐẠI BÀNG
7 năm
@kiemphisongdao E có cái ổ cứng 320gb thôi 1 cái sony a65 nát bét hư gương, chập chờn lúc bấm đc lúc ko, nhưng đam mê là ko bỏ, chụp lại khoảnh khắc trong đời khi già có câu chuyện thú vị kèm ảnh kể con cháu nghe là vui gòi....
@kiemphisongdao facebook tên gì, giống sở thích tôi 😃
binhdesigns
ĐẠI BÀNG
7 năm
“Tôi không đánh giá người chụp ảnh dựa trên những gì họ nói. Tôi đánh giá dựa trên những bức ảnh họ chụp.”
Nếu ai cũng nghĩ được như ông ấy thì thật tốt!
fu09fjtnhj
TÍCH CỰC
7 năm
Một cuộc sống bình dị tránh xa tất cả những thứ kinh dị. nhưng không phải lúc nào cũng đúng
Ôi chiếc S2 của bác, vũ khí cấp cao nhất của nhiếp ảnh đường phố chăng 😁?
Mình nhìn thấy 3 ngón tay, có phải ko mọi người?
vxx9x
TÍCH CỰC
7 năm
“Tôi không đánh giá người chụp ảnh dựa trên những gì họ nói. Tôi đánh giá dựa trên những bức ảnh họ chụp.”
YuPin
ĐẠI BÀNG
7 năm
Ráng dành tiền mua cái máy ảnh Canon!! Niềm đam mê nhiếp ảnh đang dâng trào!! 🆒😁
bernerasu
TÍCH CỰC
7 năm
Gặp nhau có một chuta mà đủ ý để viết một bài quá hay. Bái phục
bán máy đủ sống tới già ông ơi
Nhiếp ảnh thật là rộng lớn. Trong đó có đủ chỗ cho mọi người.
(“Photography is big. There’s room for everyone.”)
Thật tuyệt vời, không chê hèn sang giàu, chỉ cần có chung một sở thích
xyzmen
CAO CẤP
7 năm
sau khi cân đo với rất nhiều ảnh ( em k tính trên tranh hội họa) thì em nhận thấy các nhiếp ảnh gia nổi tiếng chụp ảnh đa số chẳng có qui tắc nào cả...tỷ lệ vàng, tỉ lệ fibonnacci gì gì đó...nên em cứ chụp nháng xèng hết...
Em mong được như bác ý quá








  • Chịu trách nhiệm nội dung: Trần Mạnh Hiệp
  • © 2022 Công ty Cổ phần MXH Tinh Tế
  • Địa chỉ: Số 70 Bà Huyện Thanh Quan, P. Võ Thị Sáu, Quận 3, TPHCM
  • Số điện thoại: 02862713156
  • MST: 0313255119
  • Giấy phép thiết lập MXH số 11/GP-BTTTT, Ký ngày: 08/01/2019