Chia sẻ hành trình đến với cái máy ảnh, rồi tới nhiếp ảnh: từ một chiếc compact 10 năm trước
blueJune
16 ngày trướcBình luận: 45Lượt xem: 2.795
Chia sẻ hành trình đến với cái máy ảnh, rồi tới nhiếp ảnh: từ một chiếc compact 10 năm trước
Hành trình đến và hiểu hơn về nhiếp ảnh của mình có lẽ như nhiều anh em, khá dài và cũng qua nhiều giai đoạn. Cứ mỗi giai đoạn mình lại vỡ ra được một tí. Hôm nay mình chia sẻ với mọi người hành trình nhiếp ảnh của mình và đồng thời cũng muốn lắng nghe tâm sự từ anh em, mọi người bắt đầu với nhiếp ảnh như thế nào? Có những cảm hứng nào khiến anh em muốn chụp ảnh?

2011 - Chiếc máy ảnh đầu tiên

Cho tới bây giờ thì mình cũng không nhớ nổi chiếc máy ảnh đầu tiên mình có là chiếc máy nào. Chỉ nhớ là hồi vào đại học 2011, mẹ tặng mình một chiếc máy ảnh compact để mình lưu lại kỉ niệm thời đại học và cảnh quan nơi mình ở vì mình đi học xa nhà. Mình vốn là một đứa yêu thiên nhiên, nhìn thấy bông hoa, ngọn cỏ, cây cối đâm chồi là thấy lòng rạo rực. Thành phố mình học đại học lại vắng người, có 44.000 dân vào thời điểm đó thôi, xung quanh toàn là cánh đồng, cừu, cây, người chả có mấy nên cũng buồn. Vì thế, mình toàn cầm máy ảnh ra ngoài đi lang thang rồi chụp lại tất cả những gì mình quan sát được và thấy đẹp, thấy nó gợi cảm xúc trong mình. Nó là một sở thích bắt đầu hết đỗi tự nhiên như thế.

00008hanh-trinh-cam-hung-nhiep-anh.jpg
Những tấm ảnh đầu tiên mình chụp bằng con máy compact mẹ tặng. Trường Đại học Cambridge, Anh, 2011.
Thời điểm đó, vì hay chụp nên mình cũng hay lên mạng xem ảnh. Lúc ấy, năm 2011 thì Instagram chưa thịnh hành như bây giờ, mình cũng không biết nhiều về các nhóm/diễn đàn nhiếp ảnh, chủ yếu mình lên Flickr xem ảnh, cứ follow hết account này đến account kia, gần như ngày nào cũng xem. Mình cũng chưa quan tâm nhiều tới bố cục, ánh sáng, kĩ thuật này nọ, mình chỉ chụp theo cảm giác (và cái này đến bây giờ vẫn đúng), đúng nghĩa point-and-shoot. Mình hoàn toàn không biết gì về khẩu, tốc, ISO,... mà hồi đấy không hiểu sao cũng chẳng để ý lên trên mạng tìm hiểu mấy cái này. Có lẽ vì mình ngây thơ nghĩ nó không quan trọng..

Lúc này mình chỉ chụp hoa lá cành thôi vì đó là những cái dễ tiếp cận nhất, không như chụp người 😁 Dưới đây là một số ảnh, chủ yếu mình chụp ở vùng mình theo học, Lancaster, Anh và chụp từ năm 2011-2013.

00001hanh-trinh-cam-hung-nhiep-anh.jpg



2013 - Chiếc máy ảnh thứ hai


Và mình làm mất chiếc compact mẹ tặng vì tội lơ đễnh. Hồi ấy mình xem trên Facebook, có cô bạn hàng xóm từ nhỏ hay up lên mạng những tấm ảnh bạn ấy chụp mà màu đẹp, đầy hoài niệm. Rồi bạn ấy cũng khoe mấy chiếc máy bạn ấy có, nhìn rất vintage. Lúc đó mình mới nhăm nhe sẽ sắm một cái, đó chính là máy film. Sau khi tìm hiểu một số chỗ bán cùng hỏi một người bạn thì mình quyết định chọn chiếc Olympus Om-2n cùng em ống kính Zuiko 50mm f/1.8. Lúc đó cũng a-ma-tơ lắm, lên tìm tùm lum trên mạng rồi chọn mua của một anh trên Xóm Nhiếp Ảnh, hẹn ở quán cafe rồi xem máy, lấy luôn dù mình cũng chả biết gì về máy. Thật may là em này hoạt động ngon lành trong tất cả những năm sau đó dù mình đối xử với em ấy tàn tệ, đem dầm mưa mà không để hộp chống ẩm (Cũng là do mình không có kiến thức và chưa thật sự quan tâm đến máy móc, mình vẫn chỉ để ý đến ảnh ra thế nào thôi.)

Cái này để anh em thấy là mình cũng rất đú trend, thấy người ta chụp ra đẹp cũng muốn thử thế nào. Thứ hai là mình cũng không biết dùng Photoshop hay Lightroom, mình chỉ biết dùng Photoscape. Thứ ba là mình cũng không có nhiều tiền để mua máy số, chỉ có dưới 5triệu và thi thoảng có vài ba trăm để mua film. Đó là lý do mình chọn em này.

00003hanh-trinh-cam-hung-nhiep-anh.jpg
00004hanh-trinh-cam-hung-nhiep-anh.jpg
Những bức ảnh mình chụp bằng em Olympus Om-2n và ống kính Zuiko 50mm f/1.8
Lúc mua về cũng háo hức lắm, đi mua cuộn film rẻ nhất (dù là đắt so với túi tiền của mình) là Kodak 200 - khoảng độ 50.000đ, còn chả biết lắp film, nhờ anh bán film lắp hộ. Lắp xong thì mới ớ ra là mình còn không biết dùng cái máy này. Đến lúc đó, mình mới bắt đầu mường tượng được sơ sơ về khẩu, tốc, đo sáng, ISO, những cái mà trước nay mình cầm con compact lên là cứ thế bấm chụp. Rồi thì vác máy đến nhờ ông chú của một người bạn chỉ cho. Mọi thứ cứ dần dần diễn ra tự nhiên, ngày này qua tháng khác. Đi chụp hàng ngày và vẫn lên mạng xem ảnh. Chủ yếu là xem mấy người cũng chụp random như mình chứ lúc ấy nào có biết đến các trang nhiếp ảnh của nước ngoài như Magnum, Lens Culture hay Burn Magazine,... Biết mỗi Flickr và group Film Photo Club :D Mình vẫn cứ chụp những thứ xung quanh mà mình thấy có cảm xúc với nó. Hết một năm dùng máy film thì mình chụp được khoảng 40 cuộn.




2016 - 2018: Giai đoạn chững - Gần như không chụp gì cả

Anh em nào chụp ảnh lâu rồi có lẽ sẽ biết cảm giác của mình trong giai đoạn chững này. Khi mua chiếc máy film và chụp tất cả những gì mình thích trong vòng 3 năm, mình buông máy. Nếu trước đó một năm mình chụp 40 cuộn thì từ 2016, một năm mình chụp được 2 cuộn. Mình rơi vào trạng thái có thể nói là mất hết tất cả cảm hứng và bế tắc. Tại sao lại như vậy?

Vì mình nghĩ là mình đã chụp tất cả ảnh về những gì mình có hứng thú rồi, mình không còn muốn như thế nữa. Mình muốn một điều gì đó khác biệt hơn, thử thách hơn nhưng chả biết tìm ở đâu và cũng chả biết hỏi ai. Thêm một vấn đề nữa, lúc đó mình bắt đầu biết tới loại hình gọi là "nghệ thuật thị giác". Mình chăm đi xem các triển lãm được mở ra và được biết tới "nghệ thuật đương đại", có rất nhiều loại hình: hội hoạ, điêu khắc, sắp đặt, video nghê thuật, trình diễn,.. và có cả nhiếp ảnh.

Đến lúc ấy mình mới từ từ vỡ ra, là mình rất thích các ý đồ, những câu chuyện được kể đằng sau những tác phẩm ấy. Tác phẩm có thể đẹp hoặc không nhưng quan trọng là nó dấy lên trong mình những suy nghĩ, phản biện và phản chiếu lại đời sống mà mình đang sống. Mình rất phục các nghệ sĩ vì trái với suy nghĩ rất phiến diện trước kia của mình: nghệ sĩ là những ngưởi rất bay bổng, làm việc tuỳ hứng thì khi đi xem, mình hiểu để làm ra được các tác phẩm ấy, là cả một quá trình nghiên cứu và dày công, nỗ lực làm việc. Để hiểu hơn về nghệ thuật đương đại thì mình cũng đã phải lần mò trên mạng rất nhiều, đi xem triển lãm, nghe art talk và cũng gặp hết người này người kia để nghe họ kể chuyện, từ từ hiểu ra. Và khi đủ hiểu rồi thì mình thấy nghệ thuật không phải là điều gì quá xa xôi, nó xuất phát từ chính suy nghĩ, nội tâm của con người và từ những vấn đề trong cuộc sống.

2019: Tiếp tục đi và học hỏi, tìm hiểu, rút ra bài học

Nếu đọc đến đây, anh em sẽ thắc mắc là vậy thì quá trình này có liên quan gì đến nhiếp ảnh? Như mình đã nói ở trên, nhiếp ảnh cũng được sử dụng như một phương tiện thể hiện trong thực hành nghệ thuật. Với một người không có nền tảng, không được học về nghệ thuật như mình thì nhiếp ảnh chính là cách, là cầu nối giúp mình tiến gần hơn đến thế giới nghệ thuật. Cái mình hướng đến là nhiếp ảnh ý niệm (anh em có thể đọc một bài mình đã làm để hiểu thêm về nó: Thế nào là nhiếp ảnh ý niệm (conceptual photography) và ví dụ minh hoạ). Dù bây giờ chưa làm được nhưng quá trình này mình đang tự tìm tòi để hiểu biết nhiều hơn để tiến dần tới cái mình mong muốn.

Để giúp cho quá trình này thì mình tham gia các khoá học về ảnh, ví dụ như khoá "Ảnh đời thường" của anh Hải Thanh, khoá "Cách xây dựng và biên tập một dự án ảnh" của giám tuyển/nhà nghiên cứu người Singapore - Zhuang Wubin; rồi làm quen với các bạn làm nghề về ảnh để mở ra những cuộc nói chuyện và thảo luận liên quan đến nhiếp ảnh nói chung; tham khảo các trang mạng, tài liệu online về tất cả các thể loại ảnh như matca.vn, saigonlifephoto.com, magnumphotos.com, burnmagazine.org,...; theo dõi Instagram các nhiếp ảnh gia có tên tuổi để xem ảnh và cuối cùng là vẫn đi xem các triển lãm nghệ thuật thị giác nói chung.

Đọc tin tức và đọc sách, tiếp nhận thông tin từ nhiều luồng và đặt ra những suy nghĩ riêng của bản thân mình cũng là một điều quan trọng mà mình nghĩ sẽ ảnh hưởng tới cách anh em chụp ảnh. Khi tâm hồn mình phong phú thì cách mình nhìn cuộc sống cũng sẽ đa chiều hơn. Nó sẽ tác động lên cách mình quan sát các sự vật sự việc trong đời sống hàng ngày.

00001hanh-trinh-cam-hung-nhiep-anh.jpg


Bộ ảnh mình thực hiện trong quá trình học khoá học của anh Zhuang Wubin, tên là "Những gì đã qua", nói về sự hi sinh của bà ngoại mình cho ông ngoại, có thể nói là gần như vô điều kiện mà đến thế hệ mình, mình không muốn như thế nữa, mình sẽ gỡ bỏ nút thắt ấy. Điều này cũng không hiếm gặp ở nhiều gia đình Việt Nam.

Kết luận


Mình dông dài như trên chỉ để muốn rút ra vài gạch đầu dòng sau, mong rằng nó có ích với anh em:
  • Bắt đầu chụp bằng thiết bị sẵn có: Đó có thể là một chiếc điện thoại, vì quan trọng là mình học cách quan sát và cảm nhận trước rồi máy móc sẽ nâng cấp dần dần tuỳ theo điều kiện.
  • Xem ảnh thật nhiều: Khi xem những bức ảnh tốt thường xuyên thì cách cảm nhận ảnh sẽ dần thấm vào anh em. Từ đó, anh em sẽ tự đúc rút ra kinh nghiệm riêng cho bản thân.
  • Vượt qua những giới hạn của bản thân: Sẽ có lúc anh em cảm thấy bế tắc, nhưng đó là điều không thể tránh khỏi. Tạm gác máy, thử xem lại tại sao lại chưa được, nhận định sáng suốt và đi tìm cảm hứng từ nhiều nguồn khác nhau: âm nhạc, văn học, du lịch,... Tham khảo Cách tìm chủ đề để chụp ảnh: 5 gợi ý hữu ích từ Magnum Photos
  • Luôn luôn tìm tòi và học hỏi: Tham dự các buổi thảo luận về ảnh, đọc tư liệu về ảnh, đi xem triển lãm ảnh,....
Kết luận là, ai cũng phải trải qua những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời thì nhiếp ảnh cũng vậy :D Khi anh em cầm máy lên chụp những gì mình thích thì một phần, đó cũng là cách anh em nuôi dưỡng tâm hồn rồi. Hi vọng với những chia sẻ của mình, anh em sẽ tìm thấy nhiều hơn cảm hứng cho quá trình chụp ảnh. Kết hợp giữa kĩ thuật nhuần nhuyễn và sự tìm tòi, quan trọng là muốn tìm thì chắc chắn, ngày nào đó sẽ thấy thôi.

Anh em chia sẻ hành trình nhiếp ảnh của bản thân dưới phần bình luận nhé!
45 Bình luận
phong cách hình của bạn rất đẹp, cám ơn đã chia sẻ 😃
Chụp theo cảm giác
Bạn chụp đẹp lắm. Rất thích mấy bức film 😃
Cũng tầm thời gian đó mình mua cái máy compact của samsung, độ phân giải cao nhata là 16mpx, nhưng mình toàn để 3.2 mpx cho tiết kiệm dung lượng. Mà thời đó giá cả thẻ nhớ đắt nên có lúc đầy bộ nhớ 4GB thì mình lại phải chuyển cái thẻ nhớ 16GB từ cái điện thoại Nokia 603 sang. Nói 1 chút về cái điện thoại nokia 603 thời đó: mình mua 5 triệu 8, nhưng chỉ là cái màn hình 3,5 inch, camera 5 mpx, không có flash, không có camera trước, cũng chả có gậy selfie như bây giờ, mỗi lần tự chụp thì phải tìm cái gì đó kê điện thoại, hẹn giờ chụp rồi chạy ra đứng, hoặc quay lưng điện thoại lại với mình rồi ước lượng khoảng cách nút bấm, bấm bừa mấy phát, rõ khổ, hôm nào đi chơi 1 mình mà gặp ai có vẻ vui tính thì nhờ họ bấm cho vài kiểu, mà mình thấy khách Tây nhờ rất dễ, còn khó tính nhất là bọn Nhật.
Những bức ảnh đầu tay sẽ luôn đẹp theo năm tháng!
đẹp á bạn. ko cần nhất thiết phải chuyên, chỉ cần mình thích thì chụp sẽ có hồn
ảnh đẹp quá, cũng tầm 10 năm trước, cũng cái pns canon mà mình dính tới chụp ảnh nhưng ảnh thì xấu hơn admin nhiều 😆 giờ thì đỡ hơn chút :3
@Will.i.am2606 Cho mình xem với 😁
@blueJune Ảnh hoa súng - PNS của 10 năm trước và hoa đào của 10 năm sau bởi DSLR nè
image.jpg
image.jpg
@Will.i.am2606 😁
@blueJune Ảnh của bạn đẹp quá, hy vọng có dịp giao lưu học hỏi :D
@Will.i.am2606 Cám ơn bạn. Khi nào Camera Tinh Tế có offline bạn tham gia nhé :D
Máy film pns hả mod?
@nhtphuc Không bạn ơi, con của mình là Olympus Om-2n.
@blueJune Dòng KTS mà màu ảnh đẹp quá, cứ tưởng máy film
Hehe thế là bạn không đọc kĩ bài của mình rồi. Olympus OM-2n là máy film mà.
Những bức ảnh mình chụp đầu tiên trong một đợt đi biển vào năm lớp 9 bởi chiếc máy pns olympus 7.2mpx và nhiều ảnh chụp suốt khoảng thời gian từ lớp 9 đến lớp 12 được chép trong một chiếc laptop. Và chiếc laptop đó đã được ai đó "mượn" khi cả nhà mình đi vắng. Hiện tại đến bây giờ họ vẫn chưa quay lại trả. Lúc đó là vào khoảng năm 2010 😔
Mình đến với nhiếp ảnh qua tinhte , qua những bài chia sẻ của anh Tuanlionsg ,về camera của những chiếc điện thoại, về những nhiếp ảnh gia... Cảm ơn tinhte
Mình thì được tặng con Compact của Canon từ năm 2010, chủ yếu chụp linh tinh! 😁
Giờ vẫn giữ e nó trong tủ làm kỉ niệm!
Sau đó mua em Nikon D5300 rồi D610, D800E rồi dần chuyển sang Mirroless Sony, Fuji, Olympus!
Giờ thì trung thành với Fuji XH1+Xf24f1,4+Xf56f1.2 đã hơn 1 năm rồi! :D Ai dùng giống mình bình luận anh em giao lưu với! :D
@nguyenhai1692 Team bọn mình cũng đang dùng XH1 :D
@blueJune Cho mình joint với bạn ơi! :D
Du học Anh về làm Tinh Tế á, nghe cứ phí phạm sao sao ấy nhỉ
@unwrittlaw Bác nghĩ đó là công việc duy nhất của người ta sao? :3
@unwrittlaw Thì cũng là đi học thôi mà bác 😁
cùng năm mình làm quen với máy ảnh.mà lúc đó chụp xấu hơn bạn 99 lần,giờ thì xấu hơn bạn lúc đó 9 lần
@sonkhoablack Cho mình xem ảnh với :p
Nhiều người giờ hay ví von máy ảnh compact với điện thoại. Rõ ràng về độ phân giải và độ tiện lợi thì điện thoại vượt xa. Nhưng cái hay của máy compact là đầy đủ các thông số cơ bản của máy ảnh chuyên nghiệp kèm theo khả năng tùy chỉnh cao hơn. Hình của máy ảnh tuy đơn sơ nhưng phản ánh đúng những gì mình nhìn thấy, chưa có xử lí kĩ thuật số bằng phần mềm nhiều. Trong giai đoạn đầu của học chụp ảnh, nắm lí thuyết về thông số và bố cục chỉ khoảng 30%, 70% đến từ việc "luyện tập" bằng cách chụp thật nhiều. Chiếc điện thoại không đủ trực quan để học hỏi, tùy chỉnh các thông số, trong khi đó máy ảnh DSLR thì đắt đỏ. Do đó khi mới bắt đầu học, chiếc máy compact là lựa chọn hoàn hảo. Chỉ với 1-2 triệu đồng cho một chiếc máy cũ, các bạn có thể thỏa mãn sở thích chụp ảnh cũng như thực hành chán chê trước khi quyết định đầu tư vào máy ảnh chuyên nghiệp. Với những chiếc máy compact có thể lưu ảnh RAW, nó thực sự hữu ích hơn điện thoại.
ngày trước em cũng ham lăm. bgio máy toàn để trong tủ chống ẩm không à
Mình cũng bắt đầu mê mẩn nhiếp ảnh từ sau khi dùng con LG Gpro, hồi đó thích chụp nhất là hoàng hôn, toàn phi xe mấy đi chụp mấy cảnh đẹp đẹp. giờ nhìn lại mấy tấm chụp hồi đấy vẫn thấy rất cảm xúc, khó tả 😆)
Chiếc máy ảnh đầu tay của mình là xài ké của bố mình năm lớp 12, Compact của hãng BenQ, năm 2007. Đến 2010 được 1 chú cho con compact Canon Is A2400 cũng xài được đến tận giờ, mình đã cho thằng bạn năm ngoái để nó tập tành nhiếp ảnh đường phố, còn mình mua Nikon D3400 và rồi giờ đang xài Canon 7D Mark 1. Có con fuji X-E1 đang tính bán rẻ lại đây.
Theo mình muốn có ảnh đẹp là phải có cảm hứng đi chụp, phong cảnh cũng phải ổn tí thì lên ảnh mới ổn được, có thể do mình chưa được học qua về nghệ thuật sắp đặt nên chưa bao giờ thử sắp xếp lại khung hình trước khi chụp.
Mình cũng chơi ảnh từ 2011
Gear hiện tại
R
70-200 f2.8
35 RF
24-70 G2
16-35 III
50 1.4
35 art sigma
IMG_20200204_143633.jpg
@xxxx201314 nhìn có vẻ là nặng
mình gà nên chỉ biết bấm thôi, chắc do ko đam mê món này

Tải app Tinh tế

Tải app Tinhte - Theo dõi thông tin mà bạn yêu thích

Tải app TinhteTải app Tinhte
Tải app Tinh tế cho Android trên Google PlayTải app Tinh tế cho iPhone, iPad trên App Store
  • Chịu trách nhiệm nội dung: Trần Mạnh Hiệp
  • © 2020 Công ty Cổ phần MXH Tinh Tế
  • Địa chỉ: 209 Đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phường 7, Quận 3, TP.HCM
  • Số điện thoại: 02862713156
  • MST: 0313255119
  • Giấy phép thiết lập MXH số 11/GP-BTTTT, Ký ngày: 08/01/2019