Bom hạt nhân là một loại vũ khí thường gặp trên các oanh tạc cơ. Do chúng khá lớn và nặng nên sẽ phù hợp với khoang chứa của oanh tạc cơ hơn, tuy nhiên các chiến đấu cơ đời cũ như F-16, F-15E hay F-4 Phantom II cũng có khả năng mang loại bom này. Đầu năm ngoái, chiếc F-35A cũng trở thành tiêm kích đầu tiên thuộc thế hệ 5 được chứng nhận đủ chuẩn mang bom hạt nhân B61-12.
Dù F-35A mới được chứng nhận hơn một năm nay, chiếc phi cơ này không hề xa lạ gì với B61-12 khi đã được thử nghiệm thả loại bom này từ gần 10 năm nay. Trong giai đoạn 2017-2019, Không quân Hoa Kỳ và Phòng thí nghiệm Quốc gia Sandia đã lần đầu cho F-35A thả B61-12 tại bãi thử Tonopah (bang Nevada) với mục đích xác nhận máy bay và bom này đúng là tích hợp được với nhau. Sau đó năm 2021 lại có thử nghiệm mang bom (nhưng không thả) nhằm đánh giá độ ổn định cùng độ rung của F-35A khi tải theo bom. Trong hai năm 2022–2023, họ tiếp tục thử nghiệm thả bom (không đầu đạn) để kiểm tra tính chính xác và khả năng hoạt động của bộ đuôi dẫn hướng trên trái bom.
Sau các cuộc thử nghiệm lắt nhắt từng phân trên, thì vào tháng 8 năm nay F-35A đã có một đợt thử nghiệm toàn diện. Tức là kiểm tra toàn bộ chu trình từ chuẩn bị, mang bom, xử lý nhiệt, thả bom cho tới thu thập dữ liệu.
Điểm nhấn của cuộc thử nghiệm này là công tác xử lý nhiệt. Trước khi gắn lên F-35A thì trái bom sẽ được đặt trong điều kiện nhiệt độ cực đoan nhằm mô phỏng môi trường khắc nghiệt mà nó có thể gặp. Bởi khi nằm trên máy bay, nó phải chịu nhiều thứ như nhiệt độ quá lạnh hoặc quá nóng, rung lắc mạnh hay áp suất thay đổi. Kết quả thử nghiệm cho thấy bom vẫn hoạt động ổn sau khi tích hợp với máy bay, chứng tỏ thiết kế của nó đủ bền. Nên nói chung F-35A có thể chở và thả bom B61-12 một cách an toàn.
Dù F-35A mới được chứng nhận hơn một năm nay, chiếc phi cơ này không hề xa lạ gì với B61-12 khi đã được thử nghiệm thả loại bom này từ gần 10 năm nay. Trong giai đoạn 2017-2019, Không quân Hoa Kỳ và Phòng thí nghiệm Quốc gia Sandia đã lần đầu cho F-35A thả B61-12 tại bãi thử Tonopah (bang Nevada) với mục đích xác nhận máy bay và bom này đúng là tích hợp được với nhau. Sau đó năm 2021 lại có thử nghiệm mang bom (nhưng không thả) nhằm đánh giá độ ổn định cùng độ rung của F-35A khi tải theo bom. Trong hai năm 2022–2023, họ tiếp tục thử nghiệm thả bom (không đầu đạn) để kiểm tra tính chính xác và khả năng hoạt động của bộ đuôi dẫn hướng trên trái bom.
Sau các cuộc thử nghiệm lắt nhắt từng phân trên, thì vào tháng 8 năm nay F-35A đã có một đợt thử nghiệm toàn diện. Tức là kiểm tra toàn bộ chu trình từ chuẩn bị, mang bom, xử lý nhiệt, thả bom cho tới thu thập dữ liệu.
Điểm nhấn của cuộc thử nghiệm này là công tác xử lý nhiệt. Trước khi gắn lên F-35A thì trái bom sẽ được đặt trong điều kiện nhiệt độ cực đoan nhằm mô phỏng môi trường khắc nghiệt mà nó có thể gặp. Bởi khi nằm trên máy bay, nó phải chịu nhiều thứ như nhiệt độ quá lạnh hoặc quá nóng, rung lắc mạnh hay áp suất thay đổi. Kết quả thử nghiệm cho thấy bom vẫn hoạt động ổn sau khi tích hợp với máy bay, chứng tỏ thiết kế của nó đủ bền. Nên nói chung F-35A có thể chở và thả bom B61-12 một cách an toàn.
Dòng bom hạt nhân B61 đã được phát triển từ năm 1963, nhưng vẫn đang được cải tiến năng động tới mức đã có 14 phiên bản từ B61-0 đến B61-13. Hai bản mới nhất là B61-12 (thử nghiệm lần đầu năm 2015) và B61-13 với quả đầu vừa làm xong hồi tháng 5. Được sản xuất từ 400-500 quả, B61-12 là một loại bom trọng lực nhưng có tích hợp hệ thống điều khiển quán tính để tăng độ chính xác so với các bản cũ. Thậm chí nó còn có thể xuyên phá xuống lòng đất, nhưng thiếu cấu trúc gia cố cứng để làm việc đúng như một quả bom xuyên phá “chuẩn”.
Mỗi trái B61-12 nặng chừng 375 kí và dài gần 3,6 mét, có thân thon mảnh và đầu nhọn. Để xài được trong nhiều tình huống khác nhau, bom này có thể điều chỉnh công suất nổ linh hoạt từ mức thấp chỉ 300 tấn TNT (0,3 kiloton), 1500 tấn TNT (1,5 kiloton) cho đến cao tới 10 hay 50 kiloton. Nghĩa là trước khi gắn nó lên máy bay, người ta sẽ điều chỉnh một bảng chọn bên trong vỏ bom và định trước mức năng lượng mà nó sẽ giải phóng khi nổ.
Ở đuôi trái bom còn trang bị bốn cánh dẫn hướng do Boeing chế tạo, giúp nó bay lượn và điều chỉnh đường đi để tăng độ chính xác, ít gây thiệt hại và giảm bụi phóng xạ. Khi thả từ độ cao khoảng 7600 mét thì bom sẽ ở trên không gần 1 phút trước khi chạm mục tiêu.
Bom ngay trước lúc va chạm
B61-12 rơi chính xác trong phạm vi 30 mét tính từ mục tiêu thế nên nó chỉ cần đầu đạn cao lắm là 50 kiloton, trong khi loại cũ như B61-11 phải cần đầu đạn 400 kiloton do kém chính xác hơn. Để hình dung, sức công phá 50 kiloton trên mặt đất sẽ tạo ra một cái hố có bán kính từ 30–68 mét. Các máy bay F-15E, F-35A và oanh tạc cơ B-21 có thể mang theo nó, nhưng tiêm kích F-16 lại không gắn nó lên được do thiếu tương thích về điện tử.
Dù phiên bản B61-13 đã ra lò, dự kiến B61-12 vẫn được dùng chí ít thêm 20 năm nữa. Việc Hoa Kỳ chứng minh khả năng tích hợp B61-12 trên F-35A là thông điệp mạnh thể hiện rằng nước này vừa có thêm một nền tảng trên không vừa tàng hình lại vừa có tính răn đe hạt nhân.
Quảng cáo
