Không biết anh em thế nào nhưng mình rất thích chụp hình trắng đen, đối với mình hình monochrome hay đơn sắc nó có khả năng kể chuyện nhiều hơn, mình cảm thấy hợp nhãn hơn hoặc chỉ đơn giản là mình thích. Nếu theo dõi mình trên Instagram sẽ thấy profile của mình hoàn toàn là đen trắng.
Thông thường với mình, sau khi chụp ảnh mà ưng bụng thì mình sẽ áp một filter màu đen trắng vào, nhưng gần đây mình dùng Xiaomi 17 Ultra by Leica (phiên bản nội địa của Leica Leitzphone powered by Xiaomi) và nó có sẵn bộ lọc màu Leica M3 từ trong cài đặt camera, chỉ việc chọn và chụp thôi và nó đem lại cho mình rất nhiều cảm xúc với chiếc điện thoại này.
Mình muốn chia sẻ lại câu chuyện, những nơi mình đi qua bằng ảnh chụp bởi Xiaomi 17 Ultra by Leica và cũng chỉ là ảnh trắng đen thôi, có anh em nào cũng thích thể loại ảnh này thì chia sẻ bên dưới để mình giao lưu thêm nha. Mình cũng không đi chi tiết về kỹ thuật rồi đánh giá ảnh vì mình không phải nhiếp ảnh gia, chỉ là người thích chụp ảnh thôi.
Mình đã từng nói và luôn nghĩ rằng, chụp ảnh cái quan trọng nhất là cảm xúc, ngoại trừ lúc phục vụ công việc ra thì đôi khi bạn chẳng cần ảnh nó phải đúng sáng, đúng màu, chân thực hay sao đó, chỉ cần bạn đưa điện thoại lên, chụp một tấm ảnh và thấy ưng ý, như vậy là được.
Thông thường với mình, sau khi chụp ảnh mà ưng bụng thì mình sẽ áp một filter màu đen trắng vào, nhưng gần đây mình dùng Xiaomi 17 Ultra by Leica (phiên bản nội địa của Leica Leitzphone powered by Xiaomi) và nó có sẵn bộ lọc màu Leica M3 từ trong cài đặt camera, chỉ việc chọn và chụp thôi và nó đem lại cho mình rất nhiều cảm xúc với chiếc điện thoại này.
Mình muốn chia sẻ lại câu chuyện, những nơi mình đi qua bằng ảnh chụp bởi Xiaomi 17 Ultra by Leica và cũng chỉ là ảnh trắng đen thôi, có anh em nào cũng thích thể loại ảnh này thì chia sẻ bên dưới để mình giao lưu thêm nha. Mình cũng không đi chi tiết về kỹ thuật rồi đánh giá ảnh vì mình không phải nhiếp ảnh gia, chỉ là người thích chụp ảnh thôi.
Mình đã từng nói và luôn nghĩ rằng, chụp ảnh cái quan trọng nhất là cảm xúc, ngoại trừ lúc phục vụ công việc ra thì đôi khi bạn chẳng cần ảnh nó phải đúng sáng, đúng màu, chân thực hay sao đó, chỉ cần bạn đưa điện thoại lên, chụp một tấm ảnh và thấy ưng ý, như vậy là được.
Toàn bộ hình ảnh trong bài mình chỉ resize dưới 1MB, không chỉnh sửa.
Chụp ảnh đôi khi chỉ cần cảm xúc và làm bạn cảm thấy vui là được
Mình quan niệm rằng chỉ cần nó là nghệ thuật thì không có sự chuẩn mực hay sự hoàn hảo, chỉ có những tiêu chuẩn tối thiểu và quan trọng nhất là bạn cảm thấy nó hợp tai, hợp mắt, có những bạn thích Bolero, có những bạn lại không nghe được dòng nhạc này, đó là sự phù hợp với bản thân.
Mình bắt đầu dùng chiếc Xiaomi 17 Ultra by Leica từ hôm trước Tết, mượn của Cuhiep thôi, tấm đầu tiên mình bấm là hôm nhậu với em Tèo bảo vệ của công ty. Ở Tinh tế thì anh em hay ngồi với nhau lắm, mỗi tuần cố định sẽ là ngày thứ 3. Tèo là bảo vệ kiêm "phó giám đốc" tại công ty, chuyện gì cũng đến tay Tèo.
Tinh tế chuyển qua văn phòng mới hồi tháng 7 năm 2025, qua đây thì theo mình là không gian thoải mái hơn, không khí trong lành và công ty lần này quyết định gắn hệ thống lọc khí tươi và không gian kín, máy lạnh luôn trong trạng thái hoạt động suốt thời gian hành chính.
Tấm này chụp vui thôi chứ cũng không biết nói gì 😁.
Vương DIY, mod DIY của Tinh tế chuyên làm mấy món vui vui, lúc này là đang chuẩn bị cho tiệc Tất niên của công ty.
Quảng cáo
Một em Corgy khi mình thấy ngoài đường, trong con đường của công ty thì rất nhiều quán ăn, quán cà phê đẹp, ở trung tâm quận 3 lại còn ở đường Lê Văn Sỹ nữa.
Vũ Trần team media của Tinh tế, nhìn già già vậy thôi chứ chưa đến 35 đâu haha.
Cửa văn phòng chính của Tinh tế, đối diện là Khắc Tên, trong hình là Cuhiep, Huyền Vân và Phó giám đốc.
Nhân vật ít khi bạn thấy nhưng lại vô cùng quan trọng ở Tinh tế, thiếu chị này thì công việc khó mà trơn tru được.
Quảng cáo
Hình này ở Tất niên công ty.
Nhà Thờ Đức Bà Sài Gòn, ngôi Thánh Đường này mình rất thích và đi lễ thường xuyên ở đây được khoảng 7 năm. Trước đây mình cũng thỉnh thoảng đi lễ nhà thờ này nhưng từ khi biết đến thánh lễ 19:00 cha Toại hay làm lễ thì mình đi lễ khung giờ này suốt.
Admin nè, khỏi giới thiệu haha.
Đây là tấm đầu tiên mình chụp khi đi Đà Lạt cho chuyến Đà Lạt Ultra Trail, quán cà phê này mình đến để săn mây đón bình minh nhưng mà lúc tới thì nắng lên rồi, mây cũng không còn nhiều, mình chụp ngược sáng.
Ở Đà Lạt bây giờ cà phê săn mây đón bình minh rất nhiều, mình hiểu rằng để phát triển thì cần có những loại hình du lịch nhưng Đà Lạt là một thành phố đặc biệt, nó nên được quy hoạch cẩn thận để vẫn giữ được nét cổ kính, hoang sơ của "thành phố buồn".
Mọi lần lên Đà Lạt mình chỉ ở homestay hoặc khách sạn "thường thường" thôi, nhưng lần này được tài trợ haha nên mình được ở Ana Mandara, một resort đẹp trên Đà Lạt.
Resort này tận dụng lại các biệt thự cổ trên Đà Lạt từ những năm đầu thế kỷ 20 được người Pháp xây dựng trên những ngọn đồi, giữa rừng thông và nó thực sự đẹp. Resort này không chỉ để kinh doanh mà còn giúp bảo tồn, giữ gìn các ngôi biệt thự. Bước vào đây, mình cảm giác thực sự mình đang ở Đà Lạt những năm xưa cũ.
Đối với mình, Đà Lạt là một thành phố đặc biệt, mình xem nó như quê hương thứ hai vì tuổi thơ mình gắn bó ở đây cũng nhiều, mình từng thấy một Đà Lạt đẹp với nếp sống cũ, những ngôi nhà mái ngói chữ A, những lò sưởi, người Đà Lạt nói chuyện nhỏ nhẹ, bình lặng, những món ăn đậm chất phương tây mà mình từng thưởng thức. Tất cả những cái đó dần dần sau này mình không thấy nhiều nữa.
Mình nghĩ rằng, thứ làm cho người ta thích Đà Lạt là không khí, là những cánh rừng thông, là những buổi chiều hoàng hôn rất đẹp, là sự hoang sơ mà người ta không tìm được ở những thành phố lớn như Sài Gòn. Do đó, bất cứ lúc nào mình được thả mình vào những cánh rừng ở thành phố này, mình đều yêu thích.
Đôi khi chúng ta đi quá nhanh mà quên nhìn lại đằng sau xem mình đã bỏ lỡ những gì, thành phố này cũng vậy, nhịp sống vội vã đang xâm chiếm thành phố vốn mang tiếng là "thành phố buồn", "thành phố mộng mơ", thành phố của tình yêu.
Khu nhà hàng Le Petit của khách sạn Ana Mandara, cũng tận dụng một ngôi biệt thự cổ và kiến trúc của nó thì giữ nguyên so với thời kỳ mới xây dựng những năm 1920.
Ở Ana Mandara có 17 villa là biệt thự cổ giữ nguyên và được cải tạo lại và một số căn villa khác thì được xây mới hoàn toàn. Lịch sử của Ana Mandara Villas Dalat khởi nguồn từ những năm 1920 và 1930, thời điểm người Pháp đang trong công cuộc tìm kiếm một "tiểu Paris" tại vùng cao nguyên Trung phần để nghỉ dưỡng và tránh cái nóng của vùng nhiệt đới. Toàn bộ khu vực này ban đầu được gọi là Cité Bellevue, hay còn gọi là Cư xá Ngoạn mục, một quần thể kiến trúc được quy hoạch bài bản dành cho các tầng lớp trung lưu và thượng lưu Pháp thời bấy giờ, bao gồm các sĩ quan quân đội, giới tri thức, các nhà thực vật học và cả những thương nhân giàu có.
Biệt thự đầu tiên được xây dựng là Biệt thự Jean O'Neil, sau đó là xây dựng biệt thự Nhà khách Quân đội, chính là nhà hàng Le Petit để làm nơi tiếp đón bạn bè và khách quý. Sau đó ông cho xây dựng thêm các ngôi biệt thự khác với những cái tên như biệt thự nhà thực vật học, biệt thự nhiếp ảnh gia, biệt thự thương gia, biệt thự kiến trúc sư….\
Mỗi ngôi biệt thự tại đây không được xây dựng theo một khuôn mẫu đồng nhất mà là kết quả của sự sáng tạo từ nhiều kiến trúc sư khác nhau, mang hơi thở của các vùng quê nước Pháp như Provence, Normandy hay Bretagne.
Điều này giải thích vì sao mỗi căn nhà lại có cấu trúc mái, kiểu cửa sổ và sự sắp xếp không gian khác biệt, nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung là sự kết hợp tinh tế giữa đá, gỗ và gạch bông, cùng với hệ thống lò sưởi đốt củi đặc trưng để chống chọi với cái lạnh của Đà Lạt.
Mãi cho đến đầu những năm 2000, dự án phục hồi di sản này mới thực sự bắt đầu với tâm huyết bảo tồn nguyên vẹn giá trị kiến trúc nguyên bản. Những nhà phục chế đã phải tốn rất nhiều công sức để tìm kiếm lại các loại vật liệu tương đồng, từ việc phục hồi những sàn gạch bông cũ, sửa chữa những chiếc công tắc điện bằng đồng cho đến việc duy trì hệ thống lò sưởi truyền thống.
Thay vì đập đi xây lại theo lối hiện đại, họ chọn cách tôn trọng quá khứ, biến 17 ngôi biệt thự cổ này thành một khu nghỉ dưỡng cao cấp với tên gọi Ana Mandara, trong tiếng Chăm có nghĩa là "ngôi nhà của những vị khách".
Mình thực yêu không gian trong resort này, thích mọi ngóc ngách vì nó quá đẹp và yên tĩnh, trong lành cũng như hoang sơ, thoát hẳn ra khỏi nhịp sống đô thị hóa ở ngoài kia, vốn mình nghĩ rằng không hợp với Đà Lạt.
Thực sự có những lúc mình chụp xong và xem lại hình, đây giống như là một vùng quê ở nước Pháp hơn là tại chính Đà Lạt này.
Tuy nhiên ở ngoài kia, không ít những ngôi biệt thự cổ vẫn đang được sử dụng hoặc buồn hơn là bị bỏ hoang và xuống cấp.
Mình vô tình bắt gặp một ngôi nhà ở miền Nam Việt Nam những năm 1960-1970 xưa, với phong cách Modernist với các giải pháp thích ứng khí hậu nhiệt đới đặc trưng của địa phương. Khác với vẻ hoài cổ, nặng nề của lối kiến trúc Pháp thuộc trước đó, phong cách này mang tinh thần phóng khoáng, thực dụng và đầy sáng tạo. Lối kiến trúc chủ yếu của phong cách này là các mảng tường ốp đá rửa (pebbledash) hoặc sàn đá mài (terrazzo) rất phổ biến, vừa bền bỉ vừa tạo cảm giác mát mẻ.
Quay lại với nhịp sống hiện đại, chúng ta sẽ thấy những kiểu kiến trúc của những khách sạn mới xây dựng sau này trên Đà Lạt, điển hình như khách sạn Nesta Valley Dalat Hotel, mình nhớ trước đây khách sạn này có tên khác, nằm trên đường Bùi Thị Xuân.
Một đập thủy điện tại Đà Lạt, là đập Ankroet, toàn bộ mặt ngoài nhà máy và đập tràn được xây dựng bằng đá chẻ, loại vật liệu đặc trưng của vùng Tây Nam nước Pháp. Đây cũng là nhà máy thủy điện đầu tiên của Việt Nam được xây dựng từ năm 1945. Điểm "độc nhất" của Ankroet là nó được xây dựng với mục đích trở thành nguồn điện chính cho toàn bộ "Thủ phủ Đông Dương" (Đà Lạt) theo ý đồ của Toàn quyền Jean Decoux, chứ không chỉ phục vụ riêng cho một nhà máy hay hầm mỏ nào.
Dù được người Pháp xây dựng, nhưng "trái tim" của nhà máy – các tổ máy phát điện – lại do hãng Bell (Mỹ) sản xuất. Khác với các nhà máy hiện đại thường đặt turbine sâu dưới lòng đất, tại Ankroet, các thiết bị được đặt nổi hoàn toàn trên sàn, cho phép du khách có thể quan sát trọn vẹn "nhịp đập" cơ khí của thế kỷ trước. Sau khoảng 80 năm, các thiết bị này vẫn vận hành bền bỉ.
Con đập của Ankroet là một kiệt tác thủ công. Dài 97m, cao 10m, nó được xây bằng hàng ngàn khối đá chẻ khai thác ngay tại chỗ và gắn kết bằng kỹ thuật xây dựng tinh xảo của những người thợ thời bấy giờ. Đến nay, rêu phong phủ đầy trên những khối đá cũ tạo nên một vẻ ngoài cực kỳ "điện ảnh", giống như những pháo đài cổ ở châu Âu.
Có một cầu thang nhỏ đi xuống phía lòng hồ và ngay trên đập, mình chụp vội tấm này vì thấy nó nghệ.
Đi sâu hơn nữa thì mình đến Suối Vàng, là cầu Suối Vàng nha chứ không phải xuống suối vàng haha. Đường đi ven hồ Dankia rất đẹp và có một khoảng rừng thông, mình đến đây thì cũng vừa kịp đón hoàng hôn.
Sáng hôm sau mình đi Đà Lạt Ultra Trail (DLUT), đây là lần thứ hai mình tham dự giải chạy này, mình chọn cự ly "hái hoa bắt bướm" là 5km để trải nghiệm mẫu loa Anker Soundcore Boom Go 3i, cùng với đó là làm quen lại với các giải trail vì lần gần nhất mình tham dự một giải trail cũng là DLUT nhưng đã 3 năm trước rồi (mình đi 21km lận đó nha).
Lần này vẫn là những cung đường đó, vẫn là Thung lũng Tình yêu nhưng qua ống kính "Leica M3" của Xiaomi 17 Ultra thì nó lại cho mình một góc nhìn hoàn toàn khác.
Một ngôi nhà ở bên hồ.
Lại một ngôi nhà khác.
Lúc mình đi thì nắng vừa lên (khoảng 7:00 sáng), sương mù vẫn còn là đà trên mặt hồ và thực sự mình rất thích khung cảnh này. DLUT cũng là giải trail mình thích bên cạnh La An nhưng La An thì ngưng rồi.
Cự ly 5km rất đông các gia đình tham dự và mình nghĩ đây là cơ hội để cho các thành viên trong gia đình gắn kết hơn, đặc biệt là các em nhỏ có cơ hội thử sức và có những trải nghiệm thú vị đầu đời, mình tin là vậy. Sau này có con thì mình cũng sẽ cho con đi DLUT (nếu lúc đó còn giải hihi).
Một góc bến thuyền.
Như mình đã nói, các em nhỏ tham gia cự ly này rất nhiều vì nó không quá sức các cháu mà lại có được trải nghiệm "đi rừng".
Một điểm checkpoint trong DLUT.
Con đường bê tông dẫn về điểm finish đối với tất cả các cự ly.
Một điểm đánh dấu (mark) cho các vđv biết rằng họ đã đi đúng đường.
Sau chuyến DLUT thì mình có chuyến công tác Malaysia, không có quãng nghỉ để lấy lại sức thì mình lại bay sang KL. Đây là lần thứ 4 thứ 5 gì đó mình qua Malaysia rồi và lần nào cũng đáp điểm đầu tiên ở Kuala Lumpur.
Một người bạn của mình bên KL nói rằng cả tuần trước đó KL nóng nực và không có mưa, nhưng hôm mình đến thì KL đón mình bằng một cơn mưa rất lớn.
Mình ở KL 3 hôm và cũng đi loanh quanh thành phố thôi, đến Chinatown, tháp đôi Petronas này nọ thôi vì thực ra mấy chỗ này mình đi hết rồi, nhưng nếu 3 ngày chỉ ở khách sạn thì chán lắm.
Mình ghé quảng trường Merdeka, quảng trường lịch sử của Malaysia.
Cột cờ lịch sử của Malaysia, tại chính vị trí này, vào đúng 0h00 ngày 31/8/1957, lá cờ Liên hiệp Anh (Union Jack) đã được hạ xuống và lá cờ Malaysia lần đầu tiên được kéo lên, đánh dấu sự kết thúc của chế độ thực dân. Trong suốt một thời gian dài, đây được ghi nhận là cột cờ đứng độc lập cao nhất thế giới (trước khi bị các quốc gia như Azerbaijan hay Saudi Arabia vượt qua).
Đối diện quảng trường là tòa nhà Sultan Abdul Samad lộng lẫy với những mái vòm bằng đồng hình củ hành. Đây là sự pha trộn giữa kiến trúc Moorish (Hồi giáo Bắc Phi), Ấn Độ và Anh.
Nằm ngay góc đường đối diện với Quảng trường Merdeka, Bảo tàng Dệt may Quốc gia (Muzium Tekstil Negara) thường bị du khách bỏ lỡ, nhưng bên trong nó chứa đựng những bí mật cực kỳ thú vị về sự "phù phiếm" và tinh xảo của giới quý tộc Đông Nam Á xưa. Mình đi vào buổi tối nên bảo tàng không mở cửa, mình chụp một góc của bức tường bên ngoài bảo tàng.
Ở KL luôn có lối đi riêng dành cho người đi bộ, thường được trồng cây giống như hình bạn thấy, nếu không gian đủ rộng rãi.
Một tòa nhà cao tầng ở KL, mình chụp xuyên qua một hàng rào.
Một tòa nhà khác mình cũng chụp xuyên qua hàng rào, đằng sau bảo tàng.
Cửa hàng 7-Eleven dọc đường, ở KL bạn sẽ thấy rất nhiều 7-Eleven.
Một cái cột đồng hồ ở giữa một công viên, đối diện công viên này là KL River.
Tòa nhà MayBank.
Một mái nhà trong khu Chinatown.
Toàn bộ hình:
























































































