Hải quân Mỹ đang vận hành một phi đội có biệt danh là "Máy bay Ngày tận thế" (Doomsday Planes), bao gồm 16 máy bay E-6B Mercury, được dựa trên chiếc Boeing 707-300. Mỗi chiếc là một trạm chỉ huy và trung tâm điều hành trên không được sử dụng làm nền tảng chỉ huy, kiểm soát và liên lạc. Chúng có thể sống sót ngay cả trong một cuộc chiến hạt nhân, khi mà các cơ sở chỉ huy và liên lạc trên mặt đất bị hủy họại.
Những chiếc E-6B đã hoạt động hàng chục năm nay và sắp phải thay thế. Vì vậy hồi tháng 12/2024, Hải quân Mỹ (USN) đã trao hợp đồng trị giá gần 3,5 tỷ USD cho Northrop Grumman để thiết kế phi đội Máy bay Ngày tận thế mới.
USN đã chọn nền tảng là máy bay vận tải C-130J-30 của Lockheed Martin và yêu cầu Northrop Grumman dựa vào đó để tạo ra các máy bay ngày tận thế mới, mang tên E-130J. Đây là loại máy bay có 4 động cơ cánh quạt, trong khi E-6B sử dụng động cơ phản lực. Họ dự kiến đưa vào sử dụng 3 chiếc E-130J trong năm 2027 và 6 chiếc nữa vào năm 2028, thay thế dần phi đội E-6B.
Máy bay E-6B.
Những chiếc E-6B đã hoạt động hàng chục năm nay và sắp phải thay thế. Vì vậy hồi tháng 12/2024, Hải quân Mỹ (USN) đã trao hợp đồng trị giá gần 3,5 tỷ USD cho Northrop Grumman để thiết kế phi đội Máy bay Ngày tận thế mới.
USN đã chọn nền tảng là máy bay vận tải C-130J-30 của Lockheed Martin và yêu cầu Northrop Grumman dựa vào đó để tạo ra các máy bay ngày tận thế mới, mang tên E-130J. Đây là loại máy bay có 4 động cơ cánh quạt, trong khi E-6B sử dụng động cơ phản lực. Họ dự kiến đưa vào sử dụng 3 chiếc E-130J trong năm 2027 và 6 chiếc nữa vào năm 2028, thay thế dần phi đội E-6B.
Máy bay E-6B.
Chiếc C-130J-30 dài hơn 4,6 mét so với phiên bản C-130J tiêu chuẩn (29,79 mét) nhưng lại ngắn hơn E-6B (dài 45,8 mét). Dù vậy nó vẫn đủ chỗ cho phi hành đoàn và các trang thiết bị cần thiết. E-130J sẽ có vẻ ngoài y hệt C-130J-30 nhưng trang thiết bị và phần mềm bên trong đều có sự cải tiến lớn.
Nó sẽ được tích hợp hệ thống hệ thống chỉ huy, điều khiển và thông tin liên lạc tiên tiến để thực hiện việc liên lạc ở tần số cực thấp với các tàu ngầm chở tên lửa đạn đạo, được gọi là nhiệm vụ TACAMO.
Để đảm bảo sự hoạt động liền mạch trong môi trường có nhiễu điện từ cao, các thiết bị điện tử và dây điện của E-130J đều được che phủ bằng loại vật liệu có khả năng ngăn chặn tác động của xung điện từ. Nó cũng được lắp đặt bộ chống xung điện từ để bảo vệ hệ thống điện, điện tử của máy bay khỏi tình trạng điện áp tăng cao đột ngột.
Ngoài ra, phi cơ sẽ được áp dụng các phương pháp mã hóa tiên tiến để bảo mật thông tin, cài đặt tường lửa và hệ thống phát hiện xâm nhập để ngăn chặn truy cập trái phép cũng như tấn công mạng.
Tính năng nổi bật nhất là E-130J sẽ được trang bị hệ thống liên lạc Tần số cực thấp (VLF), bao gồm hai sợi dây ăng-ten kéo dài từ đuôi và gắn vào một cái phễu ở đầu giống như vòi tiếp nhiên liệu trên không. Chúng là các ăng-ten dùng để liên lạc ở tần số cực thấp (từ 3-30 kHz) với các tàu ngầm đang lặn dưới biển.
Một sợi ăng-ten dài 8 km và sợi kia dài 1,5 km, cả hai đều được cất giữ bên trong máy bay. Khi cần liên lạc với tàu ngầm thì chúng mới được kéo dài từ đuôi máy bay và hạ xuống theo chiều thẳng đứng về phía bề mặt đại dương để thiết lập liên lạc VLF. Khi liên lạc xong thì cả hai được thu lại và cất lại vào máy bay.
Do băng thông thấp nên thông điệp không cần phức tạp mà chỉ là những nội dung đơn giản được định dạng sẵn được gọi là Thông điệp Hành động Khẩn cấp, yêu cầu tàu ngầm thực hiện các tùy chọn tấn công cụ thể bằng vũ khí hạt nhân. Vì vậy nếu không có chiến tranh hạt nhân, thì USN sẽ không cần dùng tới máy bay này.
Quảng cáo
