Tên lửa siêu vượt âm là loại vũ khí lao đi nhanh gấp 5 lần âm thanh (Mach 5, hay 6170 km/giờ) hoặc hơn nên có thể bay tới mục tiêu cấp kỳ. Khi loại tên lửa này ngày càng trở thành mối nguy thì số tiền được chi để chế tạo các hệ thống cảnh báo và theo dõi chúng cũng tăng theo. Là nước sở hữu nhiều vũ khí siêu vượt âm, Hoa Kỳ cũng đồng thời có hàng loạt hệ thống theo dõi như radar mặt đất, phần mềm, vệ tinh và máy bay trang bị cảm biến.
Vệ tinh là nền tảng chính trong mấy thứ này nhờ khả năng bao quát toàn cầu của chúng. Cơ quan Phát triển Không gian Hoa Kỳ đã phóng hàng chục vệ tinh trong các giai đoạn đầu gọi là Tranche 0 và 1. Trong giai đoạn 2 (Tranche 2), cơ quan này đã ký hợp đồng làm 54 vệ tinh dự kiến phóng năm 2026. Để mở rộng thêm nữa, họ sẽ chi tiếp hơn 3,5 tỷ đô cho Lockheed Martin, Northrop Grumman, L3Harris và Rocket Lab để họ chế tạo 72 vệ tinh theo dõi tên lửa (mỗi công ty làm 18 cái) và sẽ phóng lên quỹ đạo năm 2029.
Mỗi vệ tinh được trang bị cảm biến hồng ngoại dùng để phát hiện nhiệt tỏa ra từ tên lửa, thiết bị thông tin liên lạc quang học cho phép chúng truyền dữ liệu bằng tia laser nhanh cho nhau hoặc xuống mặt đất. Đặc biệt lênh liên lạc chính là thiết bị truyền thông băng tần Ka (thuộc dải tần số từ 25,5-40 GHz) sẽ truyền dữ liệu có dung lượng nặng về trung tâm điều khiển. Ngoài ra nó cũng có thiết bị dự phòng băng tầng S (2-4 GHz) phòng khi thiết bị laser và băng tần Ka bị hư.
Dù đều có chức năng tương tự nhau, vệ tinh của từng công ty sẽ có công nghệ khác nhau. Thông tin truyền về từ các vệ tinh của Lockheed và Rocket Lab sẽ liên quan trực tiếp tới quyết định đánh chặn, công của Northrop và L3Harris chỉ thuần cảnh báo và theo dõi tên lửa. Nên số tiền họ nhận cũng khác: Lockheed nhận 1,1 tỷ đô, Rocket Lab có 805 triệu, L3Harris 843 triệu và Northrop là 764 triệu.
So với các chuỗi vệ tinh đồ sộ như vệ tinh internet và thời tiết, loạt vệ tinh này tuy “nhỏ mà có võ”: chúng có thể phát hiện tên lửa ngay khi nó rời mặt đất và theo dõi khi chúng bay tới mục tiêu. 72 cái sẽ được triển khai trên tám mặt phẳng quỹ đạo (một mặt tưởng tượng đi qua tâm Trái Đất và chứa quỹ đạo vệ tinh). Khi phân bố đồng đều vào 8 mặt này, chúng sẽ quét liên tục qua mọi khu vực trên mặt đất và đảm bảo bất kỳ chỗ nào cũng được giám sát, từ đó giúp Hoa Kỳ quyết định mau chóng trước các tên lửa siêu vượt âm.
IE, Air&SpaceForce.
Vệ tinh là nền tảng chính trong mấy thứ này nhờ khả năng bao quát toàn cầu của chúng. Cơ quan Phát triển Không gian Hoa Kỳ đã phóng hàng chục vệ tinh trong các giai đoạn đầu gọi là Tranche 0 và 1. Trong giai đoạn 2 (Tranche 2), cơ quan này đã ký hợp đồng làm 54 vệ tinh dự kiến phóng năm 2026. Để mở rộng thêm nữa, họ sẽ chi tiếp hơn 3,5 tỷ đô cho Lockheed Martin, Northrop Grumman, L3Harris và Rocket Lab để họ chế tạo 72 vệ tinh theo dõi tên lửa (mỗi công ty làm 18 cái) và sẽ phóng lên quỹ đạo năm 2029.
Mỗi vệ tinh được trang bị cảm biến hồng ngoại dùng để phát hiện nhiệt tỏa ra từ tên lửa, thiết bị thông tin liên lạc quang học cho phép chúng truyền dữ liệu bằng tia laser nhanh cho nhau hoặc xuống mặt đất. Đặc biệt lênh liên lạc chính là thiết bị truyền thông băng tần Ka (thuộc dải tần số từ 25,5-40 GHz) sẽ truyền dữ liệu có dung lượng nặng về trung tâm điều khiển. Ngoài ra nó cũng có thiết bị dự phòng băng tầng S (2-4 GHz) phòng khi thiết bị laser và băng tần Ka bị hư.
Dù đều có chức năng tương tự nhau, vệ tinh của từng công ty sẽ có công nghệ khác nhau. Thông tin truyền về từ các vệ tinh của Lockheed và Rocket Lab sẽ liên quan trực tiếp tới quyết định đánh chặn, công của Northrop và L3Harris chỉ thuần cảnh báo và theo dõi tên lửa. Nên số tiền họ nhận cũng khác: Lockheed nhận 1,1 tỷ đô, Rocket Lab có 805 triệu, L3Harris 843 triệu và Northrop là 764 triệu.
So với các chuỗi vệ tinh đồ sộ như vệ tinh internet và thời tiết, loạt vệ tinh này tuy “nhỏ mà có võ”: chúng có thể phát hiện tên lửa ngay khi nó rời mặt đất và theo dõi khi chúng bay tới mục tiêu. 72 cái sẽ được triển khai trên tám mặt phẳng quỹ đạo (một mặt tưởng tượng đi qua tâm Trái Đất và chứa quỹ đạo vệ tinh). Khi phân bố đồng đều vào 8 mặt này, chúng sẽ quét liên tục qua mọi khu vực trên mặt đất và đảm bảo bất kỳ chỗ nào cũng được giám sát, từ đó giúp Hoa Kỳ quyết định mau chóng trước các tên lửa siêu vượt âm.
IE, Air&SpaceForce.




