Mấy ngày qua, câu chuyện ba con người rời đi ở Vạn Hạnh Mall khiến mình cứ suy nghĩ mãi. Không chỉ vì sự việc đau lòng đó, mà còn bởi những gì mình đọc được sau đó... Lướt đâu cũng thấy những bình luận chỉ trích, lạnh lùng đến rợn người. Trời ạ, một chú chim mắc cạn còn giãy giụa tìm cách sống, một con cá mắc lưới còn cố vùng vẫy, huống chi là con người? Ai cũng muốn được sống, được vui vẻ, được ở bên gia đình. Không ai tỉnh táo mà chọn cách rời đi nhẹ nhàng như vậy. Chỉ là có những nỗi đau không thể giãi bày. Có những lúc tâm lý nặng nề như đè cả bầu trời lên vai, mà người ngoài nhìn vào vẫn nghĩ: "Bình thường mà, có gì đâu!" Ba con người ấy... đi đâu, ai biết được họ bao nhiêu tuổi, họ đã trải qua những gì trong lòng? Bao nhiêu ước mơ dang dở, bao nhiêu nỗi đau âm thầm, bao nhiêu lời kêu cứu không thành tiếng? Thế mà, đâu đâu cũng chỉ thấy người ta vội vàng phán xét... Nếu chỉ một lời thấu hiểu, một cái lắng nghe kiên nhẫn... Nếu có thêm nhiều hơn những bệnh viện tâm lý, nơi người ta có thể tìm đến mà không phải sợ ánh nhìn kỳ thị... Có lẽ, đã ít đi những câu chuyện thương tâm như thế. Mình chỉ mong, thay vì phán xét, chúng ta có thể chậm lại một nhịp. Đặt mình vào vị trí của những người đang chìm trong bế tắc mà chúng ta không thấy được. Để hiểu rằng, đôi khi họ không cần một lời khuyên to tát, họ chỉ cần một chút bình yên... để níu lại chính mình. Mong cho những ai đang lạc lõng giữa cuộc đời này, sẽ tìm thấy một bàn tay chìa ra khi họ cần. Và mong rằng, chúng ta cũng học được cách trở thành một người như thế.