TTBC 2025

TTBC 2025


Nữ nghệ nhân chạm khắc mạt chược cuối cùng ở Hong Kong, liệu nghề truyền thống có đang biến mất?

Rubi Lee
31/7/2025 11:51Phản hồi: 29
EditEdit
Nữ nghệ nhân chạm khắc mạt chược cuối cùng ở Hong Kong, liệu nghề truyền thống có đang biến mất?
Ho Sau Mei là một trong những nghệ nhân chạm khắc mạt chược cuối cùng của Hong Kong. Trong suốt hơn 4 thập kỷ, Ho Sau Mei đã tạo ra vô số viên mạt chược bên trong một cửa hàng nhỏ ven đường Hung Hom, một khu cảng cũ và đang chứng kiến sự thay đổi nhanh chóng với những toà nhà cao tầng mới, hiện đại và sáng bóng.

mat-chuoc-22.jpg

Bà Ho Sau Mei (68 tuổi) bắt đầu học nghề này từ năm 13 tuổi từ cha của bà, người đã thành lập ra cửa hàng làm mạt chược Kam Fat Mahjong vào năm 1962. Thập niên 1970–1980 từng là thời kỳ hưng thịnh của nghề làm mạt chược thủ công tại Hong Kong. Nhiều nghệ nhân từ Trung Quốc đã đến chia sẻ kỹ thuật, đào tạo học viên và góp phần làm cho nghề này phát triển mạnh mẽ. Mạt chược không chỉ là trò chơi giải trí phổ biến mà còn là một phần quan trọng trong đời sống văn hóa của người dân Hong Kong, đặc biệt là vào dịp Tết Nguyên đán. Trẻ con lớn lên trong âm thanh quen thuộc của tiếng xào bái lách cách cùng cha mẹ, ông bà và hàng xóm.

mat-chuoc-21.jpg

Từ năm 2014, nghề chạm khắc mạt chược đã được chính quyền Hong Kong xếp vào danh sách “di sản văn hoá phi vật thể”, được cung cấp một khoản kinh phí dành cho việc nghiên cứu và bảo tồn truyền thống. Nhưng thật ra Hong Kong còn rất ít nghệ nhân theo nghề khắc mạt chược và Ho Sau Mei là nữ nghệ nhân duy nhất trong ngành này.


mat-chuoc-1.jpg

Nhưng bà đang già đi, “Tầm nhìn của tôi đang mờ dần và tay tôi thì bị đau.” - Ho Sau Mei nói một cách cộc cằn khi bà chạm tay lên những đường nét phức tạp của hoa văn trên con mạt chược.

Vào những năm 1960, có hơn 20 thợ chạm khắc mạt chược ở Hong Kong, thậm chí thành phố này còn có hẳn một hiệp hội dành riêng cho ngành công nghiệp này. Nhưng hiện nay, hầu hết các viên mạt chược đều được sản xuất hàng loạt tại các nhà máy ở Trung Quốc. Với giá thành rẻ hơn, nhiều sự lựa chọn màu sắc, có thể mua ngay mà không cần phải chờ đợi, nên nhiều người đã chuyển qua loại mạt chược này.

Một nghề thủ công đòi hỏi sự chính xác


mat-chuoc-17.jpg

Cửa tiệm của Ho Sau Mei nằm dưới cầu thang rộng chưa tới 2m. Trên trần nhà là những bức ảnh đã phai màu cùng những chồng viên mạt chược đang chờ được khắc. Thói quen của Ho Sau Mei vẫn giữ nguyên ngay cả khi khu phố phát triển, bà bắt đầu một ngày lúc 10 giờ sáng, xếp sẵn khay gỗ với những viên nhựa và chuẩn bị khắc mạt chược.

mat-chuoc-24.jpg

Ho Sau Mei chia sẻ bà chỉ làm việc đến khoảng đầu giờ chiều, vì không còn “đủ sức” để có thể ngồi khắc cả ngày nữa. Bà cho biết bà đã có thể nghỉ hưu nếu muốn nhưng “tôi sẽ cảm thấy buồn chán”.

Quảng cáo


mat-chuoc-25.jpeg

Một bộ mạt chược hoàn chỉnh sẽ đi kèm với 144 viên bài, bao gồm 4 bộ: đồng, vạn, tre, gió (đông tây nam bắc) và các viên đặc biệt như hoa, rồng, tứ quý. Bên cạnh những quân cờ truyền thống, bà cũng làm những quân cờ đặc biệt theo yêu cầu, những hình vẽ sáng tạo hay là khắc tên khách hàng.

mat-chuoc-1.jpg

Bà sử dụng một công cụ giống như vặn nút chai lớn để khắc những quân đồng (dấu chấm). Với những quân vạn, chữ hán bà sẽ khéo léo khắc các ký tự phức tạp lên viên mạt chược. Đây là một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn và tỉ mỉ với độ chính xác cao, nhiều người còn ví việc làm này giống như bác sĩ đang phẫu thuật. Bởi chỉ cần làm sai một nét, thì phải bỏ và làm lại viên đó.

mat-chuoc-19.jpg

Sau khi khắc xong là đến đoạn tô màu, bà dùng những hủ sơn cũ đã phai nhãn rồi quét từng đường màu lên những viên mạt chược.

Quảng cáo


mat-chuoc-7.jpg

Một bộ mạt chược ở tiệm của Ho Sau Mei được bán với giá 245 USD và mất khoảng 10-14 ngày để hoàn thiện.

Chuông điện thoại trong tiệm Ho Sau Mei đổ chuông vài lần trong ngày, một số ít khách hàng hỏi về tiến trình của đơn đặt hàng. Mọi quy trình đặt hàng được thực hiện qua điện thoại hoặc trực tiếp. Bà chỉ viết nguệch ngoạc một vài thông tin khách trên một cuốn sổ tay và để đó. Theo phóng viên CNN trải nghiệm khi đến cửa hàng của bà Ho Sau Mei, một khách hàng nước ngoài đã gọi điện đến hỏi về bộ mạt chược mà ông đã đặt cách đây vài tuần và kiểm tra xem liệu bộ này đã hoàn thiện nay chưa.

mat-chuoc-8.jpg

Bà Mei đã yêu cầu nhóm phóng viên dịch, trong khi trợ lý của bà lật sổ tay và tìm kiếm về thông tin của khách hàng. Một bộ mạt chược sẽ được làm xong vào tuần tới, vì thế, bộ đó đã được bà Mei để lại cho vị khách nước ngoài kia.

“Tôi không thể theo kịp các đơn hàng, tôi không phải là một cỗ máy." - Ho Sau Mei cho biết.

mat-chuoc-16.jpg.webp

Tầm đầu giờ chiều, bà Mei kết thúc công việc, phơi khô quân bài và thu dọn. "Tôi vẫn là phụ nữ, tôi phải đi chợ, về nhà nấu cơm, lo việc nhà. Bà cho biết bà sẽ xem TV một chút và cho đôi tay nghỉ ngơi, chăm sóc sau nhiều thập kỷ làm việc.

Ngành công nghiệp mạt chược


Khi Hong Kong chuyển sang trung tâm tài chính vào thập niên 1990, ngành làm mạt chược thủ công cũng dần biến mất. Những bộ bài sản xuất công nghiệp từ Trung Quốc sang chỉ có giá khoảng 10 USD trên các trang thương mại trực tuyến. Nằm cách cửa tiệm bà Ho Sau Mei vài dãy nhà, có một phòng chơi mạt chược, ở đó họ cũng mua và sử dụng những bộ mạt chược được vận chuyển từ Trung Quốc.

mat-chuoc-4.jpeg

Bà Ho Sau Mei chia sẻ khi còn trẻ, bà cũng thường chơi mạt chược với anh chị em trong nhà, nhưng hiện giờ, bà không còn nhiều thời gian nên thỉnh thoảng bà mới nhận lời mời chơi cùng với bạn cũ. Bà Ho Sau Mei tin rằng mọi người sẽ vẫn tiếp tục chơi mạt chược, có thể là những bộ được sản xuất hàng loạt hoặc tiếp tục sử dụng bộ bài cũ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Dù nhận được nhiều lời mời dạy nghề từ nghệ sĩ, các tổ chức văn hoá và cả những người thợ, bà đều từ chối và không quan tâm đến việc đào tạo học viên.

mat-chuoc-18.jpg

"Hàng năm, lại có các sinh viên và nhà báo đến hỏi bà những câu hỏi, khiến nhiều người nhận thức được nghề này đang dần biến mất. Tôi không biết mình có thể làm điều này trong bao lâu nữa. Nhưng miễn là tay tôi vẫn có thể cầm được những viên bài, tôi vẫn sẽ tiếp tục làm điều đó."- Ho Sau Mei cho hay.

Theo CNN
29 bình luận

Xu hướng

Bài viết hay quá, cám ơn mod về thông tin thú vị
công ngệ giờ nó in 1 phát ra trăm bộ , mà làm thủ công cũng không khác mấy làm công ngiệp nên ngề này sớm lụi tàn
@hieu282828 bác làm sale đúng ko, tôi thấy sale họ hay vẽ lên những câu chuyện rất hỏi chấm, trong câu chuyện của bác có từ "đặc biệt", vâng, nếu nó đặc biệt thì không nói làm gì, ví dụ họ dùng vật liệu khác, hình vẽ khác, thì đó là đặc biệt; nhưng qua ảnh bác có thể thấy sản phẩm thủ công không có gì đặc biệt so với sản phẩm máy móc, vậy giá trị nhận thức ở đây là gì, ???
@AudioScience K phủ nhận điều bạn nói. Nhưng mà cái người ta cầm vào tương tác vào sẽ có cảm giác đụng chạm khác nhau. Vẫn có lý do mà bà Ho Sau Mei vẫn làm k kịp đơn hàng. Mình hay đi chơi poker, cảm giác cầm mấy lá bài hay chip mà được làm tỉ mĩ nó rất đã. Như mấy đồ dùng công nghệ người ta chú trọng vào cảm giác cầm nắm kiểu thế. Con người mua sắm bằng cảm xúc mà. Cái mác thủ công nó đã là 1 tựa đề hấp dẫn rồi
@ptp49 Không phải là cứ phải ngồi rặn ra từng đường nét soi lấy soi để để mà phân biệt, mà giá trị của sản phẩm có thể nói là vô giá, với những người có tính sưu tập, thì họ coi trọng từng món đồ thủ công hơn rất nhiều so với món đồ máy làm, nó kiểu như bàn cờ đó độc nhất vô nhị, không có 1 bàn cờ giống thứ 2. Giá trị nằm ở đó.
Cũng giống như đồ sứ nhà Thanh vậy, hiện nay thì dân chơi đồ cổ săn lùng, nhưng nhưng những người không coi trọng hoặc không hiểu biết thì cái bát từ thời ông cố để lại giờ đang để cho con chó nó ăn, kiểu vậy
@jimbo89 giá trị nhận thức nằm ở nhận thức của những người chơi đồ thủ công, nó không nằm ở chất liệu, không nằm ở giá tiền mà nằm ở giá trị độc nhất vô nhị của mỗi quân cờ. Với những người có tính sưu tập thì nó là vô giá, nhưng với những người khác thì nó là 1 món đồ bình thường không hơn không kém.
Bạn ăn gà ta và gà công nghiệp có thấy nó khác nhau không? Nó nằm ở cảm nhận của mỗi người, mở rộng tư duy ra bạn ơi.
Cách nuôi khác nhau cũng giống như bạn làm ra nó khác nhau, thì cái "vị" của nó khác nhau, nên giá gà ta luôn gấp 3 đến 5 lần gà công nghiệp. Giá trị nó nằm ở đó đó.
Đại gia họ mới xài hàng thủ công
@Thợ Săn Khỉ Đánh chơi chơi trong nhà giải trí chứ ăn thua cờ bạc thì ba cái đồ đó cho người ta dụt liền, chắc chắn.
maibook
TÍCH CỰC
4 tháng
Bà này không chịu truyền nghề (có thể là giấu nghề) thì biểu sao không chuẩn bị thất truyền.
@maibook có thể bà này không có con cái hoặc con gái không muốn theo nghề, nên không muốn truyền cho người ngoài
@maibook Già rồi, thời gian làm còn ko có, 1 ngày chỉ làm đến đầu giờ chiều là hết sức. Cắm đầu vô dạy thì ai làm đống hàng cho? Bảo phụ nữ 70 tuổi phải dí đầu đi dạy điêu khắc ác vừa thôi bác. Dạy nghề đâu có phải đứng chỉ chỉ nói nói như dạy học thuật đâu =.=
@maibook Bạn nói tiếng việt giỏi không có nghĩa bạn dạy được tiếng Việt. Không phải muốn dạy là dạy, vì có 1 số người họ làm được nhưng không tổng hợp và hệ thống kiến thức để dạy được. Như mẹ mình nấu ăn ngon lắm, nhưng nói mẹ chỉ lại thì mẹ không chỉ được.
Tác giả dịch tiêu đề không sát với bài gốc. “The game is almost over for one of Hong Kong’s last mahjong carvers“ câu bài gốc là câu khẳng định game over. Chứ không phải là câu hỏi ‘liệu …?”
@lukyluke mình nghĩ Rubi viết 2 ý á. Ý trước là mệnh đề khẳng định, ý sau là "nghề truyền thống" chứ không chỉ nói riêng Mạt Chược.
Thật ra ở thị trường Hongkong đang gặp phải nhiều thách thức do sản phẩm giá rẻ công nghiệp TQ đang dần lấn át nghề thủ công truyền thống bằng chính sách cạnh tranh giá cả.
@lukyluke almost đó bồ
qua đó mua 1 bộ làm kỷ niệm thôi
Dù nhận được nhiều lời mời dạy nghề từ nghệ sĩ, các tổ chức văn hoá và cả những người thợ, bà đều từ chối và không quan tâm đến việc đào tạo học viên.

ngành nghề thất truyền chính vì lý do này đây, nhiều người muốn học nhưng người biết làm lại sợ mất chén cơm.
@kelvinlong Tài năng chỉ thực sự có giá trị khi nó được truyền cho người khác chứ không phải giỏi hơn người khác.
Chính bả không muốn truyền nghề và cũng không quan tâm liệu nghề có bị thất truyền hay không thì làm gì được nữa...
Hayoja
ĐẠI BÀNG
4 tháng
@Tôn Ngộ OK Ngoài bả ra vẫn có những thợ từng làm mừ. Chỉ là giờ còn bả làm thôi.
Hồi nhỏ còn thấy nhiều người chơi trò này (mà ko cần phải qua khu người Hoa mới thấy). Thậm chí mình hồi tiểu học cũng có chơi và biết chơi chút. Giờ quên cách chơi và cũng ko còn thấy ai chơi nữa.
Cái gì cũng có thời của nó, ngành nghề thủ công thì ở thời đại thủ công, đến thời đại công nghiệp thì có phải tự động hoá.
Có những thứ quá khứ nghĩ lại mà buồn
Giá trị của nó nằm ở handmade

Xu hướng

Bài mới








  • Chịu trách nhiệm nội dung: Trần Mạnh Hiệp
  • © 2025 Công ty Cổ phần MXH Tinh Tế
  • Địa chỉ: 70 Bà Huyện Thanh Quan, P. Xuân Hoà, TPHCM
  • Số điện thoại: 02822460095
  • MST: 0313255119
  • Giấy phép cung cấp dịch vụ MXH số 134/GP-BVHTTDL, Ký ngày: 30/09/2025