Chương trình chế tạo các UAV nhằm hỗ trợ cho chiến đấu cơ của Mỹ đã có những tiến triển ấn tượng trong vài tháng gần đây, khi hai chiếc UAV đến từ General Atomics và Anduril đã bay thử thành công. Cuối tháng 10 vừa qua, chương trình này lại đạt thêm một cột mốc nữa khi một phi công đang lái chiếc F-22 đã điều khiển thành công máy bay không người lái MQ-20 Avenger đã hơn 15 năm tuổi. Cuộc thử nghiệm bay được Không quân Mỹ phối hợp thực hiện cùng 3 nhà thầu General Atomics (nhà sản xuất MQ-20), Lockhed Martin (làm chiếc F-22) và công ty chuyên chế tạo các hệ thống liên lạc chiến thuật L3Harris.
Tại bãi thử nghiệm và huấn luyện Nevada, chiến đấu cơ F-22 đã kết nối thành công với chiếc MQ-20 thông qua một kiến trúc thông tin liên lạc thế hệ mới do L3Harris phát triển. Liên kết dữ liệu an toàn này đã giúp phi công lái F-22 nắm toàn quyền điều khiển chiếc MQ-20 khi cả hai đang bay trên không.
Để làm điều đó, người ta đã lắp đặt một máy bộ đàm radio Pantera trên chiếc MQ-20 và gắn một bộ đàm tương tự trên tiêm kích F-22. Hai máy radio này làm thành một kênh liên lạc hai chiều rất mạnh giữa phi công F-22 và chiếc UAV, nhờ sử dụng giao thức truyền tải dữ liệu chiến thuật BANSHEE của L3Harris. Giao thức này cho phép nhiều máy bay chia sẻ dữ liệu liên tục với nhau, nhưng vẫn bảo mật và chống được nhiễu.
Trong buồng lái, người phi công xài một máy tính bảng có giao diện điều khiển chuyên dụng gọi là Pilot Vehicle Interface để ra lệnh cho MQ-20. Ngoài ra trên F-22 còn có một thiết bị hỗ trợ nhiệm vụ mở rộng gọi là GRACE. Thông qua máy tính bảng và GRACE, phi công có thể gửi lệnh trực tiếp cho UAV, thí dụ ra lệnh cho nó bay tới một chỗ cụ thể, cần nhắm tới mục tiêu nào, … Đồng thời người nầy cũng nhận dữ liệu phản hồi từ UAV như hình chụp từ camera, dữ liệu radar, trạng thái của UAV, v.v…
Như vậy trong khi vẫn đang làm nhiệm vụ chính trên F-22 thì phi công có thể quản lý cùng lúc một 'cánh tay nối dài' của mình. Giờ đây họ có toàn quyền yêu cầu nó làm các việc như giám sát, trinh sát, bay tới khu vực mới và cả tấn công. Tầm nhìn của Không quân Mỹ là dựng nên một hệ sinh thái tác chiến mà phần mềm đóng vai trò trung tâm, chứ không còn là máy bay nữa. Sau này thì nhiều chiếc khác từ F‑35A, F-47 cho đến B‑21 đều có thể được các UAV "phò tá" thông qua một mạng lưới liên lạc giống vậy.
Theo TWZ, AR.
Tại bãi thử nghiệm và huấn luyện Nevada, chiến đấu cơ F-22 đã kết nối thành công với chiếc MQ-20 thông qua một kiến trúc thông tin liên lạc thế hệ mới do L3Harris phát triển. Liên kết dữ liệu an toàn này đã giúp phi công lái F-22 nắm toàn quyền điều khiển chiếc MQ-20 khi cả hai đang bay trên không.
Để làm điều đó, người ta đã lắp đặt một máy bộ đàm radio Pantera trên chiếc MQ-20 và gắn một bộ đàm tương tự trên tiêm kích F-22. Hai máy radio này làm thành một kênh liên lạc hai chiều rất mạnh giữa phi công F-22 và chiếc UAV, nhờ sử dụng giao thức truyền tải dữ liệu chiến thuật BANSHEE của L3Harris. Giao thức này cho phép nhiều máy bay chia sẻ dữ liệu liên tục với nhau, nhưng vẫn bảo mật và chống được nhiễu.
Trong buồng lái, người phi công xài một máy tính bảng có giao diện điều khiển chuyên dụng gọi là Pilot Vehicle Interface để ra lệnh cho MQ-20. Ngoài ra trên F-22 còn có một thiết bị hỗ trợ nhiệm vụ mở rộng gọi là GRACE. Thông qua máy tính bảng và GRACE, phi công có thể gửi lệnh trực tiếp cho UAV, thí dụ ra lệnh cho nó bay tới một chỗ cụ thể, cần nhắm tới mục tiêu nào, … Đồng thời người nầy cũng nhận dữ liệu phản hồi từ UAV như hình chụp từ camera, dữ liệu radar, trạng thái của UAV, v.v…
Như vậy trong khi vẫn đang làm nhiệm vụ chính trên F-22 thì phi công có thể quản lý cùng lúc một 'cánh tay nối dài' của mình. Giờ đây họ có toàn quyền yêu cầu nó làm các việc như giám sát, trinh sát, bay tới khu vực mới và cả tấn công. Tầm nhìn của Không quân Mỹ là dựng nên một hệ sinh thái tác chiến mà phần mềm đóng vai trò trung tâm, chứ không còn là máy bay nữa. Sau này thì nhiều chiếc khác từ F‑35A, F-47 cho đến B‑21 đều có thể được các UAV "phò tá" thông qua một mạng lưới liên lạc giống vậy.
Theo TWZ, AR.



