Cách đây khoảng tám năm có vài công ty sản xuất tua-bin điện gió đã nhờ đến Mark Lundstrom, CEO công ty khởi nghiệp Radia, để tìm cách giải quyết chuyện chuyên chở những cánh quạt gió quá khổ. Thế là Mark liền đưa ra giải pháp: một máy bay vận tải khổng lồ mang tên WindRunner. Nó có chiều dài lên tới 107 mét, sải cánh 89 mét và đang được phát triển. Nhưng tầm nhìn của Radia không dừng lại ở vận tải cơ chở quạt gió, startup non trẻ này cho hay sẽ phát triển một phiên bản tương tự để chở các phương tiện quân sự quá khổ gọi là WindRunner for Defense.
Phiên bản này không chỉ có trọng tải lớn mà còn có không gian khoang chứa được làm rất tối ưu. Theo Radia nó sẽ chở được các phương tiện trong trạng thái để nguyên không tháo rời đến các sân bay có hạ tầng xuống cấp hoặc nằm ở nơi khắc nghiệt. WindRunner phù hợp để chở từ hệ thống radar tầm xa, máy bay cánh quạt lật, UAV cộng tác, chiến đấu cơ cho đến trực thăng mà không làm chậm hoạt động của quân đội. Radia không nuôi tham vọng thay thế các phương tiện đang dùng trước giờ mà chỉ muốn “bổ sung” năng lực vận tải cho quân đội Mỹ.
Các máy bay chở hàng lớn như C-5M và C-17 có một vấn đề là chúng thường hết chỗ để trước khi đạt tải trọng tối đa, nên chúng buộc người ta hoặc là phải tháo rời các hệ thống ra hoặc phải chở đi trong chuyến bay khác. Tình trạng này làm mọi việc chậm trể và gây nhiều rủi ro. Trong khi đó, WindRunner sẽ có thể tích khoang hàng hơn 6800 mét khối, gấp 7 lần chiếc C-5 và gấp 12 lần C-17, nên người ta sẽ không cần trù tính quá nhiều khi dùng nó.
Theo Radia, WindRunner có thể bỏ vừa 6 trực thăng CH-47 mà chẳng cần tháo cánh quạt ra, 4 máy bay cánh quạt lật V-22, 4 tiêm kích F-16 hoặc 4 chiếc F-35. Ngoài ra nó cũng chở theo được 12 trực thăng tấn công Apache (C-17 chỉ chở được hai chiếc Apache), thậm chí chở được tên lửa đẩy và thu hồi về các tên lửa tái sử dụng.
Kích thước của WindRunner so với C-5M, C-17 và C-130J
Máy bay này cất và hạ cánh được trên đường băng ngắn hoặc không tráng nhựa dài 1,8 km và đến được những nơi khắc nghiệt, bất chấp ở đó có bị bão tàn phá. Đặc biệt là nó chỉ cần những thiết bị mặt đất tiêu chuẩn, không đòi phải chuẩn bị máy móc riêng hay hạ tầng chuyên dụng nào. Vậy là về nguyên tắc WindRunner có thể bay tới vùng cực và làm các công tác cứu hộ cứu nạn. Phi cơ sẽ được sản xuất bằng những linh kiện đã được chứng nhận và Radia dự tính cho nó cất cánh năm 2030.
Theo Radia, BreakingDefense, IE.
Phiên bản này không chỉ có trọng tải lớn mà còn có không gian khoang chứa được làm rất tối ưu. Theo Radia nó sẽ chở được các phương tiện trong trạng thái để nguyên không tháo rời đến các sân bay có hạ tầng xuống cấp hoặc nằm ở nơi khắc nghiệt. WindRunner phù hợp để chở từ hệ thống radar tầm xa, máy bay cánh quạt lật, UAV cộng tác, chiến đấu cơ cho đến trực thăng mà không làm chậm hoạt động của quân đội. Radia không nuôi tham vọng thay thế các phương tiện đang dùng trước giờ mà chỉ muốn “bổ sung” năng lực vận tải cho quân đội Mỹ.
Các máy bay chở hàng lớn như C-5M và C-17 có một vấn đề là chúng thường hết chỗ để trước khi đạt tải trọng tối đa, nên chúng buộc người ta hoặc là phải tháo rời các hệ thống ra hoặc phải chở đi trong chuyến bay khác. Tình trạng này làm mọi việc chậm trể và gây nhiều rủi ro. Trong khi đó, WindRunner sẽ có thể tích khoang hàng hơn 6800 mét khối, gấp 7 lần chiếc C-5 và gấp 12 lần C-17, nên người ta sẽ không cần trù tính quá nhiều khi dùng nó.
Theo Radia, WindRunner có thể bỏ vừa 6 trực thăng CH-47 mà chẳng cần tháo cánh quạt ra, 4 máy bay cánh quạt lật V-22, 4 tiêm kích F-16 hoặc 4 chiếc F-35. Ngoài ra nó cũng chở theo được 12 trực thăng tấn công Apache (C-17 chỉ chở được hai chiếc Apache), thậm chí chở được tên lửa đẩy và thu hồi về các tên lửa tái sử dụng.
Kích thước của WindRunner so với C-5M, C-17 và C-130J
Máy bay này cất và hạ cánh được trên đường băng ngắn hoặc không tráng nhựa dài 1,8 km và đến được những nơi khắc nghiệt, bất chấp ở đó có bị bão tàn phá. Đặc biệt là nó chỉ cần những thiết bị mặt đất tiêu chuẩn, không đòi phải chuẩn bị máy móc riêng hay hạ tầng chuyên dụng nào. Vậy là về nguyên tắc WindRunner có thể bay tới vùng cực và làm các công tác cứu hộ cứu nạn. Phi cơ sẽ được sản xuất bằng những linh kiện đã được chứng nhận và Radia dự tính cho nó cất cánh năm 2030.
Theo Radia, BreakingDefense, IE.

