Từ 1.500 lên 6.400 MB/s: câu chuyện 4 năm Apple lặng lẽ "phá" rồi lặng lẽ "sửa" SSD trên MacBook Air

Macone
13/5/2026 5:58Phản hồi: 0
EditEdit
Từ 1.500 lên 6.400 MB/s: câu chuyện 4 năm Apple lặng lẽ "phá" rồi lặng lẽ "sửa" SSD trên MacBook Air
Cái kết quả Blackmagic Disk Speed Test trên MacBook Air M5 mình thấy hồi tháng 3 — 6.473 MB/s đọc, 6.558 MB/s ghi (theo Wccftech) — ban đầu không có gì bất thường. Cho đến khi mình nhìn sang dòng bên dưới: MacBook Pro M4 Pro 16-inch, cái máy đắt hơn Air M5 một khoảng đáng kể, chỉ đạt 5.401 MB/s khi đọc tuần tự (theo Tom's Hardware).

Laptop tiêu dùng 1.099 đô đang vượt mặt workstation chuyên nghiệp đời trước về tốc độ ổ cứng. Nghe kỳ không? Nhưng đây không phải may mắn hay lỗi benchmark — nó là kết quả của một hành trình 4 năm Apple thay đổi kiến trúc lưu trữ, đôi khi theo hướng tốt, đôi khi theo hướng khiến người dùng mất gần một nửa băng thông mà không ai nói thẳng.

Để hiểu tại sao con số đó có ý nghĩa lớn đến vậy — và tại sao nó lại xảy ra theo cách này — mình cần kể lại câu chuyện từ đầu. Bắt đầu từ thứ nghe rất nhàm: số lượng chip NAND bên trong máy.

Một chip hay hai chip — nghe tầm thường nhưng lại là cốt lõi của tất cả


Trên PC Windows hay Linux, SSD thường là linh kiện rời — ổ M.2 NVMe có bộ điều khiển riêng, bộ đệm DRAM riêng, tháo ra thay mới được. Trong MacBook dùng chip dòng M thì khác hoàn toàn: bộ điều khiển lưu trữ được tích hợp thẳng vào bên trong chip M. Mấy cái chip NAND flash hàn lên bo mạch chỉ là "nguyên liệu thô" — chip M lo hết mọi thứ từ mã hóa, cân bằng độ mòn, đến định tuyến dữ liệu.

Vậy tốc độ SSD đến từ đâu? Bộ điều khiển tăng tốc bằng cách đọc/ghi đồng thời lên nhiều chip NAND song song — cơ chế này gọi là interleaving (song song hóa). Hình dung thế này: một chip NAND là một làn đường cao tốc, hai chip là hai làn. Bộ điều khiển phân luồng dữ liệu qua cả hai cùng lúc, nhân đôi băng thông thực tế của toàn bộ hệ thống.

Điểm cần nhớ — và đây là mấu chốt của toàn bộ câu chuyện: dung lượng của từng chip không quyết định tốc độ, số lượng kênh song song mới quyết định. Một chip 256GB chạy một mình vẫn chỉ là một làn, dù "làn" đó rộng gấp đôi chip 128GB. Mật độ cao hơn không bù được cho việc thiếu kênh song song — vật lý là vật lý, không có cách đi tắt.

M2 mạnh hơn M1, nhưng SSD lại chậm hơn — cái nghịch lý ai cũng im lặng cho qua


Năm 2020, MacBook Air M1 đặt nền cho toàn bộ dòng Air hiện đại. Phiên bản base 256GB dùng hai chip NAND 128GB riêng biệt — bộ điều khiển M1 chạy song song cả hai, mang lại khoảng 2.955 MB/s đọc và 2.960 MB/s ghi trên Blackmagic Disk Speed Test tải trọng 5GB (theo PCMag). Với laptop mỏng nhẹ cấp phổ thông thời điểm đó, những con số này xuất sắc.

Rồi MacBook Air M2 ra mắt năm 2022 với thiết kế hoàn toàn mới — màn hình Liquid Retina 13.6 inch, MagSafe trở lại, notch ở trên. Chip mạnh hơn, ngoại hình đẹp hơn rõ rệt. Chỉ là khi các trang tháo máy ra, họ phát hiện thứ không ai thông báo: phiên bản base 256GB chỉ còn một chip NAND 256GB duy nhất thay vì hai chip như M1 (theo MacRumors, Tom's Hardware). Thậm chí trên bo mạch M2, vị trí hàn dành cho chip NAND thứ hai vẫn hiện diện — trống hoác (theo Tom's Hardware teardown).

Kết quả benchmark ngay sau đó: ~1.500 MB/s đọc, ~1.525 MB/s ghi. Tốc độ giảm gần 50% so với M1 (theo PCMag). Tại sao Apple làm vậy? Có khả năng đây là quyết định từ áp lực chuỗi cung ứng — ngành sản xuất bộ nhớ flash gặp sự cố ô nhiễm tại các nhà máy Kioxia và Western Digital đầu năm 2022, làm thiệt hại hàng exabyte dung lượng, buộc Apple phải chuyển sang dùng chip 256GB mật độ cao sẵn có hơn. Dù lý do thực sự là gì, hậu quả vật lý thì rõ ràng.

Apple phản hồi chính thức qua người phát ngôn Michelle Del Rio, gửi đến The Verge: "Các hệ thống mới sử dụng công nghệ NAND mật độ cao mới cung cấp 256GB chỉ bằng một vi mạch. Mặc dù benchmark có thể cho thấy sự khác biệt so với thế hệ trước, hiệu năng trong các tình huống thực tế thậm chí còn nhanh hơn." (theo The Verge).

Câu trả lời đó không hoàn toàn sai — nhưng nó cũng không thay đổi được vật lý. Swap qua SSD 1.500 MB/s chậm hơn swap qua SSD 3.000 MB/s, bất kể "tình huống thực tế" được định nghĩa thế nào.

Khi RAM đầy và SSD chậm — đây mới là lúc người dùng thực sự cảm nhận được

Quảng cáo


macOS dùng SSD như RAM ảo khi bộ nhớ vật lý hết chỗ — quá trình này gọi là paging hay swap. Kernel đẩy bớt dữ liệu ít dùng ra ổ cứng rồi nạp lại khi cần. Với MacBook Air base 8GB RAM — mức mặc định của M1 và M2 — chuyện này xảy ra thường xuyên hơn nhiều người nghĩ: vài tab Chrome nặng, chạy song song một app đồ họa, cộng thêm Slack và vài app nền là đủ để hệ thống bắt đầu swap.

Với M1, swap qua SSD ~3.000 MB/s — đủ nhanh để gần như không cảm nhận được độ trễ ngay cả khi RAM đã vượt ngưỡng. Với M2 base, swap qua SSD ~1.500 MB/s — nút thắt cổ chai lộ ra rõ ràng dưới áp lực đa nhiệm: app mở chậm hơn, giao diện giật lag khi chuyển qua lại nhiều app, xuất file mất thêm thời gian. Một số bài phân tích và so sánh thực tế cho thấy MacBook Air M2 bản base đôi lúc thua M1 trong các kịch bản đa nhiệm nặng — dù chip M2 về mọi tiêu chí khác đều mạnh hơn (theo MyWorkDrive analysis, các thảo luận trên Reddit r/apple).

Biện pháp duy nhất: trả thêm khoảng 200 đô để nâng lên 512GB. Cấu hình đó dùng hai chip NAND, khôi phục lại khả năng song song. Nói trắng ra — người dùng đang trả tiền không phải để có thêm dung lượng, mà để lấy lại băng thông lẽ ra phải có ngay từ đầu. Và cái điều này dẫn đến thứ mà ít người để ý khi mua máy: phần cứng hàn chết là hàn chết mãi mãi.

Hàn chết là hàn chết — không có lối thoát thực sự nào


Trên PC thông thường, SSD kém chỉ là chuyện nhỏ: mở case, tháo ổ M.2, lắp ổ mới. Trong hệ sinh thái Apple Silicon, không có chuyện đó xảy ra.

Chip NAND được hàn dạng BGA — Ball Grid Array, kiểu hàn mà các tiếp điểm nằm hoàn toàn ở mặt dưới chip, không có chân lộ ra ngoài để tháo bằng tay thông thường. Bộ điều khiển lưu trữ nằm trong chip M. Hơn nữa, chip NAND còn được ghép cặp mã hóa với SoC — thay chip mới phải lập trình lại từ đầu bằng công cụ chuyên dụng, rồi thực hiện DFU restore (cập nhật firmware ở tầng sâu nhất) với một máy Mac khác làm "máy hiến tặng" (theo repair.wiki). Nếu chip đặt sai vị trí hoặc lập trình sai, máy không khởi động được và giao thức bảo mật của Apple từ chối quá trình phục hồi.

Đã có người làm được — modder DirectorFeng người Trung Quốc phay CNC để loại bỏ hoàn toàn chip NAND cũ, hàn module SSD 1TB mới vào bo mạch MacBook. Kết quả benchmark sau khi độ: tốc độ đọc vẫn bị giới hạn ở khoảng 1.600 MB/s (theo PC Gamer). Không phải chip mới kém — mà vì đường truyền vật lý từ nhà máy giới hạn ở mức đó, không có phần mềm hay linh kiện thay thế nào vượt qua được trần đó.

Quảng cáo



Điều này có nghĩa gì với người mua M2 base? Họ bị khóa với tốc độ ~1.500 MB/s trong suốt vòng đời của máy. Không có bản cập nhật phần mềm nào sửa được, không có nâng cấp phần cứng nào khả thi ở tầm người dùng thông thường. Đó là lý do vì sao cộng đồng phản ứng mạnh bất thường với quyết định thiết kế này — nó không chỉ là sự khác biệt thông số, mà là một giới hạn cứng vĩnh viễn gắn liền với thiết bị.

M3 sửa được phần quan trọng nhất — M4 giữ nguyên, và bảng này nói lên tất cả


Phải đến đầu năm 2024, qua teardown MacBook Air M3, cộng đồng mới nhận ra Apple đã lặng lẽ sửa sai: dual NAND trở lại — hai chip NAND 128GB riêng biệt (theo ExtremeTech, HotHardware). Tốc độ khôi phục về mức ~2.880 MB/s đọc, ~2.108 MB/s ghi (theo MacRumors). Thêm một điểm nữa: phân tích linh kiện cho thấy hai chip rời này thực ra đắt hơn so với một chip mật độ cao duy nhất — Apple chủ động chấp nhận chi phí cao hơn mà không đưa ra bất kỳ thông báo công khai nào (theo Max Tech teardown analysis). Đây là cách Apple "xin lỗi" mà không nói câu đó.

MacBook Air M4 năm 2025 giữ nguyên dual NAND, nâng RAM mặc định lên 16GB — nhưng vẫn dùng giao thức tương đương PCIe Gen 3 và 256GB dung lượng base. Benchmark cho thấy ~2.891 MB/s đọc, ~1.919 MB/s ghi (theo Reddit r/macbookair, Tom's Guide).
Bức tranh 5 thế hệ MacBook Air nhìn vào một chỗ:

[​IMG]

Một chi tiết đáng chú ý: tốc độ ghi của M3 và M4 thấp hơn M1, dù cả hai đã khôi phục dual NAND. Lý do liên quan đến bộ đệm SLC — Single-Level Cell, một lớp cache nhanh nằm trên đầu chip NAND — trên các die TLC (Triple-Level Cell, lưu 3 bit/cell để đạt mật độ cao) mới có dung lượng SLC nhỏ hơn thế hệ cũ. Khi file test vượt qua bộ đệm này, tốc độ ghi rơi về mức TLC thuần, chậm hơn đáng kể. Với tải trọng test 5GB, giới hạn đó lộ ra rõ ràng.

M3 và M4 sửa được vấn đề nghiêm trọng nhất — single NAND. Hai thứ vẫn chưa được giải quyết: giao thức PCIe Gen 3 cũ và dung lượng base 256GB khiến không ít người vẫn phải nâng cấp thêm để dùng thoải mái.

M5 không chỉ sửa sai — nó đổi luật chơi hoàn toàn


6.473 MB/s. Mình nhìn con số đó lần đầu trên kết quả benchmark tháng 3 và không chắc đã đọc đúng. MacBook Air — cái máy không quạt tản nhiệt, mỏng 11.5mm, dùng pin 18 giờ — đang đạt tốc độ lưu trữ mà vài năm trước chỉ thấy trên workstation cao cấp.

MacBook Air M5 base ra mắt tháng 3/2026: 16GB RAM + 512GB SSD, giá 1.099 đô (tăng 100 đô so với các thế hệ trước, theo Apple newsroom). Cái 512GB base đó không chỉ là "nhiều dung lượng hơn" — nó dùng hai chip NAND 256GB thế hệ mới, có tốc độ truyền tải nội tại của từng chip cao hơn đáng kể. Kết hợp với bộ điều khiển lưu trữ trong SoC M5 được nâng cấp lên băng thông tương đương PCIe NVMe Gen 4 (thay vì Gen 3 trên toàn bộ dòng Air trước đó), kết quả là ~6.473 MB/s đọc, ~6.558 MB/s ghi (theo Wccftech). Tốc độ ghi tăng 229,96% so với MacBook Air M4 — theo đúng nghĩa toán học (theo Notebookcheck, Wccftech).

Và khi so với dòng Pro:

image.png


Air M5 base 1.099 đô đọc tuần tự nhanh hơn MacBook Pro M4 Pro 16-inch — 6.473 MB/s so với 5.401 MB/s (theo Tom's Hardware). Laptop tiêu dùng vượt qua workstation chuyên nghiệp đời trước về chỉ số này không phải chuyện bình thường. Còn về ghi thì M4 Pro 16-inch vẫn có tốc độ ghi cao hơn (6.713 MB/s so với 6.558 MB/s) — sự khác biệt nhỏ, nhưng mình không muốn làm câu chuyện trở nên một chiều hơn thực tế.

Băng thông bộ nhớ thống nhất của M5 cũng tăng lên 153 GB/s, so với 120 GB/s của M4 — tức tăng 28% (theo Apple Support). Con số này quan trọng vì nó kết hợp với tốc độ SSD mới tạo ra một luồng dữ liệu không còn điểm tắc nghẽn nào từ ổ cứng đến CPU và Neural Engine.

Tại sao SSD nhanh lại quan trọng với AI — không phải chuyện riêng của dân làm video


Câu mình hay gặp: "SSD nhanh đến 6.000 MB/s thì quan trọng gì, mình dùng bình thường đâu cần đến mức đó?" — và câu trả lời đang thay đổi nhanh hơn nhiều người nghĩ, đặc biệt với hướng Apple đang đi.

Apple Intelligence — bộ tính năng AI tích hợp trong macOS Tahoe — không phải AI chạy trên server từ xa. Nó chạy cục bộ trên máy, nghĩa là các model mạng nơ-ron cần được nạp từ SSD vào bộ nhớ mỗi khi bạn kích hoạt tính năng liên quan. Các "file trọng số" (weight files) chứa kiến thức của model — một model ngôn ngữ vài tỷ tham số tiêu biểu chiếm 4-6GB trên ổ cứng.

Với SSD M2 (~1.500 MB/s), nạp một model 5GB mất khoảng 3-4 giây. Với SSD M5 (~6.500 MB/s), cùng model đó nạp xong trong dưới 1 giây. Đó là sự khác biệt giữa tính năng AI cảm giác "tức thì" và tính năng AI cảm giác "đang chờ máy xử lý" — và người dùng phân biệt được rõ ràng trong thực tế dù không đọc benchmark.

Apple tuyên bố M5 cho AI nhanh gấp 4 lần M4 và 9,5 lần M1 (theo Apple newsroom). Mình xem đây là con số marketing cần đọc cẩn thận — nhưng phần cơ sở kỹ thuật có lý. Tốc độ AI không chỉ đến từ Neural Engine mạnh hơn hay thêm Neural Accelerator trên từng lõi GPU; luồng dữ liệu từ ổ cứng đến bộ nhớ đến chip xử lý phải đủ nhanh để chip không phải chờ. SSD ~6.500 MB/s + băng thông bộ nhớ 153 GB/s = toàn bộ chuỗi đó chạy liên tục không vấp.

Handbrake mã hóa video 4K xuống 1080p: M5 hoàn thành trong 220 giây, M4 mất 340 giây, M2 mất 478 giây (theo Tom's Guide). Đây là bằng chứng cụ thể nhất rằng tốc độ lưu trữ không chỉ ảnh hưởng đến việc copy file — nó ảnh hưởng đến toàn bộ chuỗi xử lý dữ liệu.

Với hướng AI on-device đang được Apple đẩy mạnh, "SSD đủ nhanh" không còn là tính năng cao cấp dành cho dân làm video chuyên nghiệp. Nó là yêu cầu cơ bản để các tính năng được quảng cáo trên hộp máy thực sự chạy đúng như thiết kế — trên cả bản base model rẻ nhất.

Lời xin lỗi hay tất yếu — theo mình thì cả hai, nhưng vì lý do khác nhau


Cộng đồng tech hay gọi M5 là "lời xin lỗi muộn màng" của Apple với người dùng bị cắt giảm băng thông từ thời M2. Mình hiểu tại sao người ta nói vậy — và phần đó đúng.

Nhưng M3 mới thực ra là lúc Apple ngầm thừa nhận sai lầm bằng hành động. Họ chọn dùng hai chip rời đắt hơn thay vì một chip rẻ hơn, không đưa ra bất kỳ thông báo công khai nào, và chỉ teardown mới phát hiện ra. Đó là cách "xin lỗi" mà không cần nói câu đó.

Còn M5 thì khác — đây không phải phản ứng trước dư luận. Bước nhảy lên PCIe Gen 4, từ 256GB lên 512GB base, từ 8GB lên 16GB RAM — tất cả được thúc đẩy bởi yêu cầu của Apple Intelligence và các tác vụ AI mà Apple đang tích hợp sâu vào hệ điều hành. Nếu không làm điều này, các tính năng AI đang được quảng cáo rầm rộ sẽ không chạy được "instant" như cam kết — trên chính cái máy họ gọi là chuẩn mực của máy tính siêu di động. Đây là đòi hỏi kỹ thuật bắt buộc, không chỉ là thiện chí với người dùng.

Cái mình thực sự đánh giá cao ở M5: Apple gói tất cả vào base model thay vì bắt người dùng nâng cấp từng thứ riêng lẻ. Giá tăng 100 đô, đổi lại là 16GB RAM + 512GB PCIe Gen 4 + chip không dây N1 hỗ trợ Wi-Fi 7 + Bluetooth 6 (theo Apple newsroom). Cái "khoản thuế ẩn" — phải trả thêm 200 đô để lấy lại tốc độ lưu trữ đúng nghĩa — về cơ bản bị xóa sổ.

Cái mình vẫn không thích: người dùng M2 base không được hưởng lợi gì từ tất cả điều này. Họ bị khóa với tốc độ ~1.500 MB/s cho đến khi thay máy — đó là thực tế của hệ sinh thái phần cứng hàn chết, và không có bản cập nhật nào sửa được điều đó.

Câu hỏi mình thấy đáng đặt ra hơn cả "lời xin lỗi hay tất yếu": liệu đây có phải lần cuối Apple làm chuyện tương tự không? Lịch sử cho thấy mỗi khi có áp lực chuỗi cung ứng đủ lớn, họ có xu hướng lặng lẽ đánh đổi phần cứng ở base model và để người dùng tự phát hiện sau khi đã mua. M5 là bước đi đúng — nhưng cơ chế phần cứng hàn chết làm cho mỗi bài học như thế này luôn đắt hơn cần thiết.
Nếu anh em đang cân nhắc M5 và cần tư vấn thêm về cấu hình phù hợp nhu cầu — kiểu như 512GB base có đủ lâu dài không hay nên lên 1TB ngay từ đầu — đội tư vấn bên macone.vn theo mình khá tốt trong khoản này, giúp chọn theo nhu cầu thực tế thay vì cứ phải max spec cho yên tâm.

Còn anh em đang dùng thế hệ Air nào? Nếu đang dùng M2 base, anh em có cảm nhận được swap lag trong tình huống đa nhiệm thực tế không — hay tác vụ hàng ngày chưa đủ để đẩy tới ngưỡng đó? Mình tò mò vì con số benchmark đẹp là một chuyện, cảm nhận thực tế với từng nhu cầu người dùng lại là chuyện khác.

ssd-tren-macbook-air.png

#macbook #macbookair #apple #applesilicon #ssd #m5 #macone #tinhte

Xu hướng

Xu hướng

Bài mới









  • Chịu trách nhiệm nội dung: Trần Mạnh Hiệp
  • © 2026 Công ty Cổ phần MXH Tinh Tế
  • Địa chỉ: 351/56 Lê Văn Sỹ, P. Nhiêu Lộc, Tp HCM
  • Số điện thoại: 02822460095
  • MST: 0313255119
  • Giấy phép cung cấp dịch vụ MXH số 134/GP-BVHTTDL, Ký ngày: 30/09/2025