Tết Ant Khang

Tết Ant Khang


Từ vườn đậu Hà Lan đến di truyền học hiện đại: câu chuyện của Gregor Mendel

Lê Q Khánh
4/2/2026 13:25Phản hồi: 9
EditEdit
Từ vườn đậu Hà Lan đến di truyền học hiện đại: câu chuyện của Gregor Mendel
Ẩn mình trong một tu viện vùng nông thôn thuộc thành phố Brno ngày nay của Cộng hòa Séc, Gregor Johann Mendel đã gieo những hạt giống đầu tiên cho di truyền học hiện đại.

Được biết đến là “cha đẻ của di truyền học hiện đại”, con đường sự nghiệp mà nông dân người Áo này lựa chọn đó là trở thành một tu sĩ Dòng Augustino lại có khởi đầu khá thất vọng: ông bị đánh giá là không phù hợp để làm linh mục giáo xứ vì “sự rụt rè không thể khắc phục”, theo lời người thầy hướng dẫn của ông, cha trưởng Cyrill Napp, ghi lại vào thời điểm đó. Tuy nhiên, kinh nghiệm làm việc tại nông trại gia đình, cùng với quá trình học tập khoa học và toán học tại Đại học Viên, đã khiến Mendel trở thành một ứng viên lý tưởng để chăm sóc khu vườn của tu viện.

Từ năm 1856 đến 1863, trong thời gian sống tại Tu viện Thánh Thomas, Mendel đã tiến hành những thí nghiệm sau này trở nên nổi tiếng trên loài đậu Hà Lan Pisum sativum. Thông qua các nghiên cứu này, ông tìm cách hiểu xem những đặc điểm như màu sắc hạt đậu hay hình dạng vỏ quả được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như thế nào. Các quy luật di truyền của Mendel đã thách thức học thuyết “di truyền pha trộn” đang chiếm ưu thế lúc bấy giờ. Quan niệm này cho rằng con cái chỉ đơn thuần là sự pha trộn các đặc điểm của cha mẹ.

mendel-1.jpg

Công trình của Mendel chỉ được công nhận sau khi ông qua đời vào năm 1884. Những nghiên cứu tỉ mỉ của Mendel trong khu vườn tu viện đã làm thay đổi sinh học, dù trong suốt cuộc đời mình ông gần như không nhận được sự ghi nhận nào.


Cha trưởng Napp quan tâm đến di truyền học thực vật và đã khuyến khích Mendel tiến hành các thí nghiệm trong khu vườn của tu viện. Vậy tại sao lại nghiên cứu cây đậu Hà Lan? Đơn giản vì chúng rất lý tưởng cho các thí nghiệm lai tạo có kiểm soát. Mendel đã tiến hành thí nghiệm trên khoảng 28.000 cây đậu Hà Lan trong suốt 8 năm, gần như hoàn toàn trong âm thầm. Một cây đậu Hà Lan có thể cho ra hàng chục quả đậu và hàng trăm hạt riêng lẻ, cung cấp cho Mendel những đặc điểm dễ quan sát. Ngoài ra đậu Hà Lan có chi phí lai tạo thấp, sinh sản nhiều và sinh trưởng nhanh. Điều này mang lại cơ hội tốt nhất để quan sát được các quy luật mang tính thống kê.

mendel-2.jpg
Bước đột phá của Mendel bắt nguồn từ một thí nghiệm được kiểm soát hết sức nghiêm ngặt mà ông bắt đầu vào năm 1856, dựa trên sự quan sát cẩn trọng và bền bỉ. Không chi tiết nào bị xem là quá nhỏ khi nhà sinh học này ghi chép lại 7 đặc điểm của cây đậu Hà Lan: hình dạng hạt, màu sắc của nội nhũ hay protein trong hạt đậu, màu vỏ hạt, hình dạng quả đậu, màu của quả đậu non, vị trí của hoa và chiều dài thân cây. Sau đó, Mendel tỉ mỉ ghi lại những đặc điểm mà thế hệ cây đậu tiếp theo thể hiện khi chúng được tự thụ phấn so với khi được thụ phấn chéo.

Không ai, kể cả chính Mendel, nhận ra rằng ông đang tạo ra một khám phá khoa học lớn cho đến về sau. Trước đó, hiểu biết khoa học phổ biến cho rằng các thế hệ mới chỉ đơn thuần là sự pha trộn của hai thế hệ cha mẹ. Những quan sát của Mendel đã bác bỏ quan niệm này. Nghiên cứu của ông, một cách tình cờ, đã phát hiện rằng các “hạt” (sau này được gọi là gen) chính là yếu tố mang các đặc điểm di truyền truyền sang thế hệ tiếp theo.

Khi bắt đầu các thí nghiệm của mình, Mendel không chủ đích tìm câu trả lời cho những câu hỏi về di truyền ở thực vật. Điều cốt lõi khiến Mendel quan tâm trước hết là ông vốn là một nhà lai tạo cây hoa khá nổi tiếng, thường lai giống để tạo ra các màu sắc khác nhau. Mendel muốn tìm hiểu xem liệu có tồn tại một hệ thống quy luật cụ thể nào có thể quyết định loại con lai mà các cây lai tạo ra hay không.

mendel-1.jpg
Bức ảnh khu vườn tu viện của nhà di truyền học Gregor Mendel tại Tu viện Thánh Thomas ở Brno. Khu vườn này giữ vai trò trung tâm trong các thí nghiệm của Mendel, nơi ông đã lai tạo khoảng 30.000 cây trồng.

Mendel đã trình bày các phát hiện của mình trước khoảng 40 người tham dự trong hai buổi thuyết trình tại Hội Khoa học Tự nhiên Brno vào tháng 2 và tháng 3/1865. Bài báo của ông, được công bố vào năm sau đó, đã nêu ra 3 nguyên lý di truyền mà ngày nay được gọi là các định luật của Mendel. Tuy nhiên, vào thời điểm ấy, những ý tưởng này hầu như không thu hút được nhiều sự chú ý.

Nguyên lý đầu tiên của Mendel là Định luật trội và đồng nhất, giải thích rằng một số đặc điểm, như tàn nhang, là trội, trong khi những đặc điểm khác là lặn, nghĩa là con cái phải thừa hưởng 2 bản sao của gen đó thì đặc điểm mới biểu hiện. Nguyên lý thứ hai, Định luật phân ly, mô tả cách các gen được truyền cho thế hệ con, theo đó mỗi đặc điểm nhận một bản sao gen từ mỗi bên cha và mẹ. Nguyên lý thứ ba và cũng là nguyên lý cuối cùng, Định luật phân ly độc lập, cho rằng mỗi đặc điểm được truyền cho con cái một cách độc lập với các đặc điểm khác. Ai đó có thể thừa hưởng màu mắt từ mẹ, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn cũng sẽ thừa hưởng màu tóc của mẹ mình.

Quảng cáo



mendel-2.jpg
Dù có ý nghĩa mang tính nền tảng đối với sự phát triển của nghiên cứu di truyền, công trình của Mendel đã không được công nhận khi ông còn sống do ông thiếu mối liên hệ chặt chẽ với cộng đồng khoa học rộng lớn hơn. Ông không quen biết ai cả. Ông không trao đổi thư từ với Darwin hay đại loại như vậy. Bên cạnh đó, di truyền học cũng không phải là lĩnh vực được quan tâm nhiều vào thời điểm Mendel đưa ra các phát hiện của mình. Các nhà khoa học vào giữa thế kỷ 19 chủ yếu tập trung vào thuyết tiến hóa.

Trong những năm sau khi Mendel qua đời vào năm 1884, các nhà sinh học tiến hóa bắt đầu sử dụng nông nghiệp để nghiên cứu cách sự biến đổi xảy ra ở các loài. Các nhà thực vật học trồng với số lượng lớn cây trồng nhằm hiểu rõ hơn cách các đặc điểm được truyền qua các thế hệ, đồng thời hy vọng có thể cải thiện chất lượng của chúng. Đến năm 1900, ba nhà khoa học không hề biết đến nhau, Carl Correns, Erich von Tschermak và Hugo de Vries, đã độc lập tái phát hiện công trình của Mendel, từ đó tình cờ chạm tới chìa khóa của lĩnh vực mà ngày nay chúng ta gọi là di truyền học.

Theo NatGeo
9 bình luận

Xu hướng

Ác mộng của nhiều fen thời con đi học
Rất nhiều phát hiện vĩ đại nhưng âm thầm trong bóng tối, đến khi tác giả mất rồi mới được công nhận.
Những phát hiện đó đi trước thời đại quá xa, ít người hiểu được, lại lật đổ chân lý chính thống (thứ được bảo vệ bởi tôn giáo, pháp luật, xã hội), cộng đồng học thuật chưa phát triển và cũng bị chia cách do khoảng cách địa lý.
Nhớ năm lớp 9 học di truyền của ông cứ mãi học đậu xanh trơn xanh nhăn , vàng trơn vàng nhăn
Hầu hết những gì mới mẻ thời xưa đều không được công nhận cho đến khi người ta mất nhiều năm sau mới được chú ý
Men-đen - kẻ thù của đậu Hà Lan
Móc-gan - không đội trời chung với Ruồi Giấm
😁
Chả nhớ được gì nữa rồi, 3 trội 1 lặn là thứ duy nhất còn động lại đến giờ.
Còn ai nhớ vị bác sĩ tên Ignaz Philipp Semmelweis (hay còn gọi là Ignaz Semmelweis, sinh năm 1818 – mất năm 1865), một bác sĩ người Hungary làm việc tại Bệnh viện Đa khoa Vienna (Áo) vào giữa thế kỷ 19.

Xu hướng

Bài mới








  • Chịu trách nhiệm nội dung: Trần Mạnh Hiệp
  • © 2026 Công ty Cổ phần MXH Tinh Tế
  • Địa chỉ: 70 Bà Huyện Thanh Quan, P. Xuân Hoà, TPHCM
  • Số điện thoại: 02822460095
  • MST: 0313255119
  • Giấy phép cung cấp dịch vụ MXH số 134/GP-BVHTTDL, Ký ngày: 30/09/2025