Vì sao mình thích đọc sách hơn là xem phim
/15 người
Didu
4 thángBình luận: 107
Vì sao mình thích đọc sách hơn là xem phim
Nhiều người nói đọc sách nhàm chán, thích kiểu mỳ ăn liên của phim nhưng có những lý do để những người như mình khoái đọc những cuốn tiểu thuyết hơn là xem phim. Động lực để mình chia sẻ với anh em là đang đọc cuốn Papillon dài hơn 600 trang mà cuốn hút quá, mình sẽ xem phim sau khi đọc cuốn này để xem như nào.

Mình đã từng xem phim sau khi đọc sách vài lần gì đó nhưng đều không để lại ấn tượng sâu đậm, ngoại trừ phim Bố Già. Bố Già là một bộ phim đỉnh của đỉnh, đến giờ mình vẫn bị ám ảnh bởi nhân vật chính, cái bối cảnh và cả nhạc trong phim. Dĩ nhiên cũng có nhiều bộ phim chuyển thể từ sách cũng rất hay, chỉ là mình chưa biết, chưa xem, anh em có phim nào hay thì gợi ý nhé.


Mình bị ám ảnh bởi âm điệu này.

Vì sách dài chứ không bị bó buộc trong khoảng thời gian 2 tiếng như là phim nên có rất nhiều chi tiết trong đó. Sau khi vừa đọc vừa xem phim thì mình mới thấy nhiều chi tiết bị loại bỏ đi, kể cả những chi tiết, tình huống gay cấn trong truyện nhưng cũng không có trên phim.

Đọc sách giúp mình tự kiểm soát mạch đọc của mình, tức là mình thích đọc lúc nào ở đâu cũng được. Xem phim thì mình cứ xem theo tốc độ đều đều, thậm chí một vài phim tình tiết phải nhanh nếu không sẽ nhàm chán và buồn ngủ.

henri-charriere-papillon-166.jpg
Papillon tiếng Pháp là con bướm, nickname của Henri Charriere. Nói chung là cuộc đời ông gắn liền với hành động vượt ngục. Rất nhiều lần bị bắt xong lại âm mưu vượt ngục và ý chí đó không hề lung lay dù trong hoàn cảnh nào.

Có một cái mà mình rất thích khi đọc sách là vừa đọc vừa tưởng tượng. Phim thì làm sao vừa xem vừa tưởng tượng được, nó qua mất cảnh khác 😁 Khi đọc tới đoạn Papillon đi dạo, câu cá trên biển chẳng hạn, mình sẽ có dịp cho trí tưởng tượng của mình đi về những bãi biển, có nắng có gió. Hay những cảnh tù trong buồng tối khiến cho con người ta trầm cảm tới phát điên, tự tử. Do là theo trí tưởng tượng của mình nên mình có quyền tưởng tượng ra những con người, khung cảnh phù hợp nhất với chi tiết đó còn khi lên phim, đạo diễn làm giúp chúng ta. Ông đạo diễn sẽ chọn nhân vật, chọn bối cảnh và cố định như vậy nên nếu nhân vật đó không xuất sắc thì thành ra không hay. Ngoại trừ có Bố Già là mình thấy nhân vật xuất sắc, không có gì để chê.
107 bình luận
Với Bố già, xem cả phim và đọc tiểu thuyết mới thấy nhiều chi tiết trong tiểu thuyết ko được đưa vào phim, và nếu chỉ xem phim không thì ko thể hiểu lý do đằng sau đó. Nhưng qua đó mới thấy các nhà làm phim quá giỏi trong việc chắt lọc lựa chọn tình tiết nào đắt giá để đưa vào phim, vì tất nhiên không thể đưa 100% tình tiết trong tiểu thuyết vào phim được. Thêm nữa khả năng diễn xuất của diễn viên quá đẳng cấp, qua nét mặt cử chỉ như lột tả được như miêu tả trong tiểu thuyết. Bố già sẽ luôn là tiểu thuyết và phim kinh điển.
hvt2.0
TÍCH CỰC
4 tháng
@thuongthuongtu Mình là fan của tiểu thuyết,đã đọc cả bản tiếng việt và bản eng gốc nhưng chưa bao giờ xem film. Để tối lục xem thử xem có giống bác nói ko
@hvt2.0 Bốc phét
@thuongthuongtu mình thấy đọc sách luôn luôn hay hơn xem phim, nó lột tả đc cả nội tâm nhân vật
Việt Nam có bố đời phủ sóng online 😆
quanhp68
ĐẠI BÀNG
4 tháng
@Bão Xì Phố Cũng tương đối nhiều Bố đời bạn à.Mình chỉ xin kể ra hai trường hợp ,Một là có ông bố đời 1: mình dừng xe máy ngã tư ông ý đi oto phía sau húc luôn vào đít xe mình ( một tay đang gọi ĐT) đã vậy xong cũng chả ý kiến gì dù là bỏ cái ĐT ra gật đầu một cái coi như chẳng may.Bố đời 2: mình đi xe máy từ sau lên .Bố đời mở cửa xe cái mà chả cần quan sát gì .May mà mình cẩn thận và cũng đi chậm nên né được ko thì ko biết ra sao.Xong bố đời ra khỏi xe mặt tỉnh bơ như " chưa bao h có...." kiểu như mở cửa xe là việc cuả bố .còn tránh được hay ko là việc của mày.Loại này có khi Mẹ hay Vợ nó đi mà có ai mở cửa xong Mẹ hay Vợ nó ngã thì lại mồm loa mép dải ngay được đó.Nghĩ mà chán....
@quanhp68 Không biết bố mình là ai toàn đi hỏi bác nhỉ
@Bão Xì Phố buồn cười cái câu mày có biết bố mày là ai không 😆
Phim Bố Già hay mà, doanh thu hơn 400 tỉ lận. 🐧🐧🐧
@Thanchet92 Bố già nước ngoài ... đâu phải bố vn 🤣
@Thanchet92 Bố già VN xem chán bỏ mị, tiếc tiền.
cu dé
ĐẠI BÀNG
4 tháng
@Thanchet92 troll à =))) nhắc tới bố già ai lại nghĩ tới bố già vn =)))
Sagezz
ĐẠI BÀNG
4 tháng
Cho mình hỏi đọc truyện có tính là đọc sách không?

Theo mình những cuốn như là đắc nhân tâm mới tính là sách
kasaf4
ĐẠI BÀNG
4 tháng
@Sagezz bạn cứ giữ nguyên quan điểm độc đáo của bạn thôi. we agree to disagree
cu dé
ĐẠI BÀNG
4 tháng
@Sagezz Bác nói chuẩn. Em thì đọc cả 2 nhưng thiên nhiều về truyện hơn, nhất là kiểu tiên hiệp, kiếm hiệp. Cũng có đọc sách nhưng ít
@Sagezz đồng ý với bác.
@Sagezz Mình thì k phân tách ra kiểu của bạn mà tách kiểu khác: sách truyện, sách giáo khoa, sách khoa học, sách....
Sách và phim là 2 kiểu ngôn ngữ nghệ thuật khác nhau. ngôn ngữ điện ảnh cũng có cái hay cái đẹp của nó. Nhiều khi chỉ 1 scene hình dài 30s thôi cũng ám chỉ rất nhiều thứ.

Đã từng đọc sách Forrest Gump trước khi xem phim. Và phải nói là trải nghiệm khi xem phim vượt xa tiểu thuyết gốc. God Father thì có thể ngược lại

Còn nếu ai xem phim chỉ để xem nội dung phim thì bỏ mất rất nhiều cái hay của điện ảnh.

nên so sánh giữa sách với phim là vô nghĩa. mỗi thứ có cái hay riêng.
cu dé
ĐẠI BÀNG
4 tháng
@Nghêu Nghêu 100% phim người đóng thật chuyển thể từ truyện là không bao giờ bằng truyện, nhìn nhận từ các tác phẩm kinh điển. Không phải không hay mà là gặp nhiều vấn đề,
1 là thời gian, ko đủ thời gian chuyển toạn bộ phim lên truyện (nếu làm chi tiết thì phim dài lê thê)
2 là kinh phí, những bộ phim hay thì phải mời diễn viên nổi tiếng (diễn xuất tốt hơn, nổi tiếng hơn, đẹp hơn), đối với những bộ phim chuyển thể từ truyện không thực (harry, thor) thì lên đến hàng trăm nghìn, triệu đô/s
3 là giới hạn bởi công nghệ, như phim đóng thật tiên hiệp của trung quốc, phần tiên chán vãi, kỹ xảo ko ăn thua so với truyện
@Nghêu Nghêu Khác nhau thì mới phải so sánh chứ.
Đó cũng là lý do mà có người thích xem phim hơn, có người lại thích đọc truyện hơn.

Xét về mặt hình ảnh, âm thanh thì đương nhiên phim ăn đứt truyện, vì truyện nó không có.
Nhưng xét về nội dung thì thực sự mình chưa thấy phim nào chuyển thể từ tiểu thuyết mà mình cảm thấy thỏa mãn cả.
Mình vẫn hóng phim thôi, có điều khi xem phim thì mình cứ thấy nó thiếu đi thứ gì đó. Dễ thấy nhất là nội tâm nhân vật, truyện thường miêu tả rất kĩ càng để người đọc có thể hiểu và đồng cảm với nhân vật. Về mặt này, thì phim không bao giờ bằng được.

P/s: Nói chung thì cũng tùy người, với mình thì mình đánh giá cao nội dung hơn hình ảnh.
ring
ĐẠI BÀNG
4 tháng
@Di Hoa Tiếp Ngọc Thì mình đừng xem phim chuyển thể từ tiểu thuyết nữa =)) mình tìm phim gốc mà xem =))
"Nhiều người nói đọc sách nhàm chán, thích kiểu mỳ ăn liên của phim"
Thế xem review (thực chất là tóm tắt) phim trong 9' thì gọi là mỳ gì 😆
@VAdaihiep Mình cũng thích xem tóm tắt phim và thấy chẳng có vđề gì với nó. Nhiều phim xem rồi chỉ muốn xem lại tóm tắt để được sống lại cảm xúc trước kia mà ko mất quá nhiều tgian thôi
Nhưng công nhận lũ tóm tắt phim VN mình phèn thật, toàn dùng cái giọng chị google đều đều nghe ức chế bỏ mẹ
@VAdaihiep Những cái review kiểu đó nhằm phá hoại nền điện ảnh thế giới. Đa số từ bọn tq lấy nguồn phim lậu rồi chạy google dịch sang tiếng việt. Nó không phải mì mà là rác. Bạn cứ để ý tất cả nguồn có phải từ bọn tq không ?
@VAdaihiep mì vụn trẻ em
Lại là mấy thằng khoái tỏ ra vẻ về việc đọc sách
rassen
TÍCH CỰC
4 tháng
@iDisbalance Dân hay đọc sách ko coi thường film đâu họ còn vui khi đc chuyển thể.

1 bức ảnh hơn ngàn từ.
1 đoạn film thì đáng bao nhiêu từ?
Đọc sách bạn ko nghe dc nhạc. Ko visual dc kiến trúc trang phục

Điện ảnh là cả 1 ngành công nghiệp. Từ âm nhạc công nghệ lẫn văn thơ diễn xuất. Sách / văn chỉ là 1 phần trong điện ảnh

Mấy ô mới đọc sách hay đi tỏ vẻ tinh tướng lắm

Như Dune mới ra rạp ô nào đọc Dune rồi sẽ mừng như thế nào
@rassen Người ta nêu cảm nhận cá nhân, bạn nói người ta tinh tướng. Bạn thích phim còn người ta thích đọc, hai thứ độc lập nhau hoàn toàn, chả liên quan gì, sao lại phán xét vội vậy.

Bạn nói điện ảnh là một ngành công nghiệp, mình đồng ý. Còn bảo sách là một phần của điện ảnh thì quả là hồ đồ. Theo bạn sách có từ khi nào, điện ảnh có từ khi nào? Dựa vào điểm gì mà bạn cho là điện ảnh bao hàm sách?

Chuyển thể cũng tuỳ thể loại và tuỳ tác giả. Một số tác phẩm, của Haruki Murakami chẳng hạn - rất khó chuyển thể, vì chứa nhiều suy nghĩ nội tâm phức tạp của nhân vật. Ngược lại những tác phẩm của Stephen King thì lại dựng thành phim rất dễ dàng.

Mình đọc chưa nhiều, cũng chưa bao giờ khuyên người khác phải đọc hoặc không nên đọc. Nhưng một số người lấy bản thân làm hệ quy chiếu và bảo rằng những người đọc sách là tinh tướng thì các bạn thật nông cạn.
@iDisbalance Thấy cái kiểu tự ái nhãy dựng lên của mày thấy bôi bác dân đọc sách chân chính quá =))
@Methylamine Tiêu đề hợp với bài viết phải là "vì sao tôi thích đọc tiểu thuyết hơn xem phim".
2 loại hình khác nhau mà so sánh dài dòng
Cái nào thích thì dùng thôi bác
Mình đang đọc cha giàu cha nghèo lại @@, chỉ thích đọc sách kinh doanh, mà bận quá, ngày đc có chục trang
rassen
TÍCH CỰC
4 tháng
2 màu khác nhau so sánh ko liên quan.

đồng ý sách lên film ko có đầy đủ thoại + chi tiết, nhưng film có màu sắc + lột tả đc hết từ thiết kế trang phục hình ảnh.

bạn là dân Châu Á nếu ko xem film sẽ ko thể hiểu đc kiến trúc, trang phục Âu Mỹ ntn nếu không XEM film NHÌN ảnh, đọc sách ko cho bạn BIẾT đc nó như thế nào.

ngay cả accent, thoại, nhấn nhá, âm thanh, âm nhạc, lên film ngữ điệu âm thanh nó cũng đầy cảm xúc, đọc sách ko giúp bạn NGHE đc những thứ đó.

nếu chỉ đọc sách ko xem film thì nhìn nhận của bạn về thế giới sẽ thiếu nhiều lắm

ps: đọc sách thì note là nên ráng đọc sách tiếng Anh, nhất là novel, các bản dịch tại VN đa số là cắt cúp lởm khởm, ngôn từ khi dịch sang tiếng Việt cũng mất sự chính xác và chịu sự bias của người dịch
@rassen mấy bạn đó xem phim chỉ để lấy nội dung cốt truyện nên bỏ qua mất 80% cái hay của điện ảnh và mới đem so sánh giữa phim và sách một cách vô nghĩa như vậy.
riêng vụ thiết kế nhân vật, thiết kế bối cảnh, setup góc quay, phối màu, sắp xếp tình tiết, diễn xuất, colorgrading… đã có thể truyền tải một thế giới bao la rồi.
tự nhiên nói làm nhớ cảnh Gustav Fring chết cái bùm trong Breaking Bads? 😁
rassen
TÍCH CỰC
4 tháng
@Nghêu Nghêu điện ảnh là nghệ thuật, làm film còn sáng tác nhạc, diễn xuất, kỹ xảo, công nghệ ... nhiều bản nhạc huyền thoại cũng tới từ film, nhiều huyền thoại điện ảnh tới từ diễn xuất thứ mà sách ko truyền tải dc

one picture is worth a thousand words
novel mô tả toà nhà có kiến trúc Baroque, Baroque ntn bạn sẽ phải kiếm ảnh xem.
độ xa hoa của the great Gatsby mansion ra sao ánh đèn lấp lánh ngọc lục bảo như thế nào, vẻ đẹp của Daisy ...

mình thấy xem film 1 tiểu thuyết như được sống, màu sắc và tường minh, giàu cảm xúc hơn hẳn.
pkmluudung
ĐẠI BÀNG
4 tháng
@rassen Lại Anh Mỹ auto tốt còn Việt Nam auto dở hả bác?
Đầy bản dịch của tiếng Anh bị chê tơi bời ví dụ như các bản dịch của tiểu thuyết tiếng Nga hay Nhật Bản nhé, Snow country chẳng hạn
Nhất là sách từ các nước Đông Á như Trung, Nhật thì bản dịch Việt Nam thường tốt hơn các bản dịch tiếng Anh nhiều
Lấy sách lịch sử ra ví dụ lại càng sai. Lịch sử là thứ hay bị bóp méo theo quốc gia. Bác nghĩ đọc sách Lịch sử Nhật hay Đức bằng tiếng Anh có giống bằng tiếng Nhật hay tiếng Đức không?

Nói chung đã muốn trọn vẹn thì cần đọc bản gốc chứ dịch qua một lần là đã thiếu trọn vẹn rồi, dịch ra tiếng gì cũng vậy thôi
rassen
TÍCH CỰC
4 tháng
@pkmluudung ko ai hiểu hết = đó ngôn ngữ gốc, bạn hiểu hết ko?
ít nhất bản dịch Anh bạn còn đọc đc các chỉ trích, tôi đố bạn dám chỉ trích bản dịch Sử, sách giáo khoa hay văn học của VN đấy

ở VN sách báo hay làm film đều chịu sự kiểm soát

về cơ bản đọc đc tiếng Anh là nắm tương đối văn minh nhân loại rồi.
còn sách tiếng Việt, nơi ko có phản biện và chịu chi phối về văn hoá chính trị. sự kiểm soát + tự do ngôn từ ở mức cao gần nhất thế giới.

bạn chọn tiếng Việt còn tôi chọn tiếng Anh, còn ai đó thông thạo nhiều ngôn ngữ họ đọc bản gốc thì càng tốt
Phim làm sao so với sách truyện đc, ví dụ những suy nghĩ giằng xé nội tâm thì chỉ có đọc truyện và tác giả tả thì mới cảm nhận đc chứ trên phim thì phải diễn viên đỉnh lắm mới diễn tả đc 1 phần
renovatio
ĐẠI BÀNG
4 tháng
Game of Throne nhé bạn, Phim hay như sách.
Đa phần thì thích xem phim hơn đọc sách ok
conan12a2
ĐẠI BÀNG
4 tháng
cuốn Máu Bẩn đó hay á, mình đọc nghiện luôn. không ngờ con bé trẻ thế mà nó qua mặt toàn ông lớn.
Công nhân. Đọc truyện mà tưởng tượng ra bối cảnh hơi bị vui luôn. Nhớ hồi đọc Eragon cũng thế,còn lên mạng tìm phòng cảnh châu âu để cho dễ tưởng tượng, đến lúc xem phim tắt luôn vì chả bằng mình tưởng tượng.
Hạ Dân
ĐẠI BÀNG
4 tháng
Kích thích tưởng tượng & diễn tả nội tâm nhân vật là lợi thế đọc sách. Còn những thông tin liên quan hình ảnh- âm thanh trực quan thì sách không bằng phim. Tưởng tượng các phim của Discovery Channel hay Địa lý quốc gia mà viết bằng sách đọc chắc phải xoắn não nhỉ!
doublerick
ĐẠI BÀNG
4 tháng
Do đồng tiền bát gạo mưu sinh mà sống vội quá, không thảnh thơi và nhiều thời gian như mod được 😆
Kệ mình. Có ai quan tâm đâu
ndv92
ĐẠI BÀNG
4 tháng
Anh thớt này chắc định nghĩa sách là là tiểu thuyết còn phim là chuyển thể. Nhận xét toàn cái vụn vặt.
phamithai
ĐẠI BÀNG
4 tháng
@ndv92 Chuẩn rồi bác, vậy mà cũng lên trang chủ dc








  • Chịu trách nhiệm nội dung: Trần Mạnh Hiệp
  • © 2022 Công ty Cổ phần MXH Tinh Tế
  • Địa chỉ: Số 70 Bà Huyện Thanh Quan, P. Võ Thị Sáu, Quận 3, TPHCM
  • Số điện thoại: 02862713156
  • MST: 0313255119
  • Giấy phép thiết lập MXH số 11/GP-BTTTT, Ký ngày: 08/01/2019