Vì sao người nghèo rất để ý đến cách ăn mặc, nhưng người giàu thì lại không màng đến nhiều?
sangtao70
một thángBình luận: 2

(Minh họa)
Người nghèo còn mắc một cái bệnh khác, là bệnh "sân si, sĩ diện". Cho nên, không những họ thích chưng diện, mà còn muốn mua sắm đồ hiệu thật mắc tiền nữa. Nhưng với người giàu thì lại khác!


Gần đây, có người hỏi chúng tôi một vấn đề thú vị như này, tại sao người nghèo lại để ý đến cách ăn mặc, còn người giàu thì thường ăn mặc khá tùy tiện?

Ví dụ, một vài nhân viên làm việc văn phòng bình thường thì ăn mặc rất trẻ trung, rất tươi mới, cũng coi như là biết chỉnh trang cho bản thân. Nhưng người giàu lại khá tùy tiện, đơn giản, giống như Jack Ma thường ít khi mặc đồ Tây chu đáo và thường mang giày vải khi xuất hiện trước mặt công chúng.

Thực ra, người giàu họ ăn mặc tùy tiện vậy là vì có 2 nguyên nhân sau:

Quảng cáo


  • Một là, thời gian quá quý báu, không rảnh để chăm chút cho mình.
Giống như sếp lớn trong công ty cũ của tôi, cả ngày đều đặt cả sức lực và tâm trí của mình vào việc chăm lo kinh doanh, bình thường họ không quá để ý về hình tượng ngoại hình của mình, cả ngày chỉ mặc một bộ quần áo bình thường, chỉ khi nào ra ngoài để bàn tính công việc, mới chịu chăm chút lại chút đĩnh.
  • Hai là, người giàu cảm thấy mình là người thành công rồi, ăn mặc một cách bình thường thì người khác cũng nhận ra thôi, không cần se sua, bóng bẩy thêm ngoại hình của mình nữa.
Ngược lại, ăn mặc tầm thường cũng có thể thể hiện được phẩm chất và uy quyền vốn có của mình.

Thế nhưng, người nghèo lại rất coi trọng đến việc ăn mặc, tất nhiên nếu là người thật nghèo khổ thì sẽ bận tâm chuyện ăn uống no, hơn là chú ý đến vấn đề ngoại hình. Chỉ là những người có thu nhập không cao, hay người không quá giàu có thì lại rất hay để ý đến vẻ bề ngoài của mình. Có 3 nguyên nhân như sau:
- Thứ nhất, do nhu cầu xuất phát từ công việc, lúc đi làm thì ăn mặc theo kiểu nhân viên công sở, muốn người sếp chú ý nên cần có ngoại hình bên ngoài chải chuốt một chút. Nhưng cũng có vài người còn phải tiếp khách hàng, họ cần lấy được các đơn hàng và sự xác nhận của khách hàng, nên họ phải chưng diện cho mình, để tạo ấn tượng tốt. Nhưng với người giàu thì lại khác, vì họ không cần phải thể hiện bản thân thật sự nữa, căn bản không cần phải che giấu gì cả.
- Thứ hai, người nghèo thường để ý đến chuyện ăn mặc, thường không muốn lấy tiền tiết kiệm được để tân trang cho mình. Chủ yếu là đi tham gia các hoạt động như tụ họp đồng nghiệp, họp lớp… Để tham gia những thứ đó thì cần phải ăn mặc đúng hàng hiệu và dùng túi LV, như thế sẽ tạo ra ấn tượng với người khác là mình có tiền, có khí chất, sẽ luôn được mọi người chú ý, có thể mở rộng mối giao tiếp, góp sức cho sự thành công trong sự nghiệp của mình.
- Thứ ba, người nghèo còn mắc một cái bệnh, là bệnh sân si. Cho nên, không những họ thích được chưng diện se sua, mà còn dám mua sắm đồ mắc tiền nữa. Sau đó, mỗi bộ quần áo sẽ được tận dụng trong những tình huống khác nhau, như vậy là có thể ganh đua, bon chen với nhau rồi. Vì không có ai muốn bị lép vế cả.
Người giàu lại cảm thấy việc mua sắm hàng hiệu thật dễ dàng, tùy theo nét đặc trưng của mỗi người mới là tốt, không cần phải dòm ngó sân si về chuyện ăn mặc của nhau, vì đó thật là quá vô vị.

Đối với người nghèo mà nói, phải tranh thủ nhận được sự tán đồng của khách hàng và cấp trên, để tiện cho việc xin tăng lương hay thăng chức, nên là họ nhất định phải làm sao ăn mặc cho đẹp mắt, có thể họ nghĩ rằng, sẽ không ai thích người nào lại ăn mặc lôi thôi, lượm thượm cả khi ra giao tiếp xã hội.

Với lại, người nghèo thường luôn thích thể hiện mình có tiền, được như vậy mới có mặt mũi, lộ rõ bản thân có tiền. Mấu chốt chính là, người nghèo hay thích chuyện hơn thua, nếu ngoại hình bị thua thiệt nào đó, chắc chắn họ sẽ cần trùng tu để giữ hình tượng của mình.
Những người giàu lại không hành xử như vậy, họ muốn kiếm thật nhiều tiền, có lúc còn chẳng để ý nhiều đến hình tượng của mình nữa.
2 bình luận
Đây là cách nhìn nhận của tác giả bài viết này. Theo tôi, dù nghèo hay giàu, miển là chúng ta biết cách ăn mặc như thế nào cho tươm tất, lịch sự, dể nhìn là đủ lắm rồi, cần làm chi nhiều để trổ tài chải chuốt, chưng diện cho thật se sua, cho thật sang trọng làm gì, nếu không muốn bị đánh giá là "sang chãnh", "điệu đà", thậm chí "lố lăng" đến khó nhìn!
Nam nữ gì cũng vậy thôi, không có nhiều sự khác biệt! Xin lổi, mặc đồ hiệu, chơi ví bóp sang trọng mà không đúng chổ, đúng người, lắm khi còn lôi kéo bọn xấu đến giựt dọc, cướp của, lúc đó sẽ còn te tua hơn là se sua!! Người đời khi đánh giá con người đâu phải chỉ từ vẻ bên ngoài mà còn nhiều yếu tố quan trọng khác như cách ứng xử, cá tính qua giao tiếp nữa. Ăn mặc đẹp mà lời lẻ đanh đá, cử chỉ kiêu sa mất dạy, thì có tô điểm lòe loẹt đi nữa cũng chỉ là hạng người tầm thường mà thôi! Còn với người ít của tuy không giàu có, tuy không ăn mặc hàng xa xĩ, nhưng qua cách giao tiếp người ta mới đánh giá đầy đủ về nhân cách và biểu hiện đứng đắn của họ, chớ không phải từ đồ hiệu mà ra.
Diều đáng buồn là hiện nay có nhiều người muốn "đánh bóng" con người của mình qua các hình chụp khá phản cảm qua việc hở ngực, hở mông, hở đùi thất khá "trắng trợn". Đẹp thì không ai dám chê bai, nhưng phải biết đúng người, đúng chổ để khoe, chớ cứ "khoe mẽ" kiểu này, e khá "sống sượng" và bị đánh giá kém lắm đấy!!!
Người nghèo nghĩ: "Mùi tiền phảng phất quanh người sẽ khiến người đời nể trọng!?" nên khoác lên người bộ cánh đẹp đẽ, đắt tiền, v.v 😁 Còn người giàu thì phải luôn thoải mái từ suy nghĩ đến ngoại hình bên ngoài nên việc ăn mặc trau chuốt, sang trọng không có gì đáng để tâm :D cái họ nghĩ đến là việc tăng túi tiền của họ lên nhiều lần!? :D
Cười vô mặt








  • Chịu trách nhiệm nội dung: Trần Mạnh Hiệp
  • © 2022 Công ty Cổ phần MXH Tinh Tế
  • Địa chỉ: Số 70 Bà Huyện Thanh Quan, P. Võ Thị Sáu, Quận 3, TPHCM
  • Số điện thoại: 02862713156
  • MST: 0313255119
  • Giấy phép thiết lập MXH số 11/GP-BTTTT, Ký ngày: 08/01/2019