Ảnh tự sự của một nhiếp ảnh gia bị khuyết tật sau phẫu thuật
tuanlionsg
một tháng trướcBình luận: 15Lượt xem: 5.144
Ảnh tự sự của một nhiếp ảnh gia bị khuyết tật sau phẫu thuật
Vào cuối năm ba đại học, Joey Solomon trải qua một cơn sốt hơn 39 độ C. Sau vài tuần mà cơn sốt không hề thuyên giảm, cha mẹ anh đã đưa anh ra khỏi căn hộ riêng của anh ở Brooklyn và đưa anh đến một trung tâm y tế gần nhà của họ ở Queens. Solomon đã dành vài tháng trải qua các nghiên cứu với các kỹ thuật viên siêu âm và bác sĩ ung thư phẫu thuật. Họ đã tìm thấy một khối u thuôn dài dính vào dây thần kinh tọa của anh. Thông tin này thực sự làm anh choáng váng. Là một sinh viên mỹ thuật vào thời điểm đó, Solomon đã không thể tham dự bài thi cuối kì, vì một thứ mà lúc đầu anh nghĩ chỉ đơn thuần là một cơn cảm lạnh.

Tại bệnh viện, anh ghi lại những ngày điều trị dài đằng đẵng không thể phân biệt ngày đêm bằng máy ảnh. “Đôi khi các y tá sẽ mắng tôi và nói, Bỏ nó đi”, Solomon kể với tôi gần đây. “Cũng có đôi khi họ thương hại tôi và thấy tôi cần một điều gì đó làm tôi quên đi nỗi đau”. Một bức chân dung từ mùa hè năm đó cho thấy Solomon trên những tấm vải nhăn nheo, nhợt nhạt và nằm ngửa, da thịt anh hòa lẫn với những ống truyền và ngón tay anh nắm lấy dây của một đôi tai nghe màu trắng. Solomon lúc đó quá yếu để cầm máy ảnh của mình, vì vậy anh đã yêu cầu cha mình chụp hộ bức ảnh. Hai tháng sau, anh đã không thể đi được nữa.


orbey-solomon0011.jpg
“Bản thân tôi sau lần thứ hai làm sinh thiết”, 2018.



orbey-solomon0009.jpg
“Điêu khắc chân” 2016.

Khuyết tật là một trạng thái xốp: tuổi tác hoặc bệnh tật, cuối cùng, sẽ kéo hầu hết chúng ta xuống, và công nghệ hoặc y học có thể đẩy chúng ta lên. Chất lượng chuyển tiếp này ám ảnh phần lớn các tác phẩm nhiếp ảnh Solomon, trong đó khắc họa cả sự phục hồi thể chất và sang chấn đã tồn tại lâu hơn cả những tác phẩm đó. Tổng cộng, anh đã trải qua 91 ngày trong viện. Sau khi được xuất viện, anh đã sử dụng một chiếc xe lăn, và sự giám sát công khai của các bác sĩ phẫu thuật đã được thay thế bằng những kiểm tra tinh tế nhưng công khai hơn trên cơ thể anh. Trên đường phố, các bạn cùng lớp và người qua đường nhìn anh quá lâu, như thể đang tìm kiếm dấu hiệu bệnh lý. Nhiếp ảnh của Solomon, không giúp gì nhiều trong việc chống lại cái nhìn chẩn đoán này, hơn là làm phong phú nó. Sự soi mói của người xem trở thành cái cớ để Solomon phóng đại những thú vui và nỗi đau bị bỏ qua của “loài vật dịu dàng và dị thường - là chính chúng ta”, anh đã viết như vậy.




orbey-solomon0013.jpg
“Một thân xác đang chìm” 2016.



orbey-solomon0012.jpg
“Một bản chồng ảnh vô danh của cánh tay em trai tôi, đang ôm lấy Robert Andy Coombs” 2019.


orbey-solomon0014.jpg
“Mẹ trong phòng bệnh của tôi ở bệnh viện” 2018.


Nguồn gốc của hiện tượng rối loạn chức năng như vậy không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy được. Trong chân dung của mẹ mình, người đã chiến đấu với chứng trầm cảm, Solomon cố gắng khắc họa những cuộc đụng độ nội bộ của một tâm trí không bao giờ có thể an nghỉ. Bà nổi lên như một sự hiện diện hoạt bát, điên cuồng trong tác phẩm của con trai mình: bị mờ đi trong hành lang bệnh viện, thọc ngón tay cái vào mặt điện thoại sáng sủa, hay quỳ xuống đầu gối trong một đêm băng giá, tay bà bị mắc vào dây xích của con chó, đang cố trốn ra khỏi khung hình. Loạt phim về mẹ của Solomon, là một chuỗi hình ảnh liên tục bao gồm các hình ảnh từ trước khi anh nhập viện, là minh chứng cho sự di truyền của bệnh trầm cảm của nhiếp ảnh gia, căn bệnh đã tăng lên sau khi anh đổ bệnh đột ngột. Có lẽ những hình ảnh thân mật nhất trong số những bức ảnh này cho thấy mẹ của tác giả sau khi tắm, ướt sũng và mê mẩn, chà một miếng vải qua hình ảnh phản chiếu của cô trong gương, như thể sự ngưng tụ của hình ảnh đó thật là khó chịu.



orbey-solomon0010.jpg
“Chân dung mẹ đang lau gương trong phòng tắm” 2017.


orbey-solomon0001.jpg
“Bố và mẹ đang ngủ” 2017.

Các bức ảnh khác gật đầu đồng tình với sự tương hỗ giữa những người ủng hộ khuyết tật và các nhà hoạt động vì cộng đồng người đồng tính. Cả hai đại diện cho các cộng đồng, như học giả Carrie Sandahl đã viết ra, “đã bị biến thành bệnh hoạn bởi y học; bị quỷ ám bởi tôn giáo; phân biệt đối xử trong nhà ở, việc làm và giáo dục; rập khuôn bởi định kiến; là nạn nhân của các nhóm thù ghét; và bị cô lập về mặt xã hội, thường là trong chính gia đình của họ”. Solomon, là một người đồng tính, đã đấu tranh để được sống lại tính dục của mình sau khi nhập viện. “Tôi thực sự cảm thấy rằng tôi phải tự khóc thương cho sự mất mát của mình”, anh ấy chia sẻ. “Giống như, tôi đã chết, và đây là một cuộc tái sinh, một cuộc sống mới”.


Trong bức chân dung từng đoạt giải thưởng của người bạn Robert Andy Coombs, một nhiếp ảnh gia đồng tính và bị liệt tứ chi, Solomon khẳng định cơ thể bị tê liệt là những sinh vật dâm đãng. Coombs, người có mái tóc ngắn và rất nhiều hình xăm, là một “nàng thơ” duyên dáng và dịu dàng. Trong một bức chân dung, anh và Solomon xuất hiện không mặc áo, ở trong phòng ký túc xá; tay vịn của xe lăn của Coombs đã trở thành ngạnh của xe nâng, hướng dẫn và giúp Solomon lên giường. Các hình ảnh khác dựa trên sự khiêu khích của ảnh khoả thân để trao cho chủ thể bức hình của mình danh tính tình dục mà họ thường bị cướp đoạt trong văn hóa đại chúng. Hãy xem một bức chân dung của một người đàn ông mảnh khảnh được chụp ảnh từ phía sau, chỉ mặc quần lọt khe denim với đôi giày thể thao bị trầy xước, khi anh ta đang cưỡi trên đùi Coombs. Solomon để ống kính của mình đối tượng hóa những người đàn ông này. Khuôn mặt của họ tránh xa bất cứ ánh mắt soi mói nào.


orbey-solomon0004.jpg
“Chân dung của Robert Andy Coombs và Benjamin Fredrickson” 2019.



orbey-solomon0015.jpg
“Chân dung của tôi khi ngồi trên ghế xe lăn” 2018.


orbey-solomon0008.jpg
“Những cái cương bằng da” 2019.

Viết vào những năm 1990, nhà thơ và nhà viết tiểu luận Eli Clare đã mô tả niềm tự hào của các cộng đồng khuyết tật kì lạ là cả một điều quan trọng mang tính cá nhân và cả chính trị. Không có nó, ông viết, “cuộc kháng chiến cho cá nhân và tập thể đứng lên chống lại áp bức sẽ trở nên không thể”. Những bức ảnh thô bạo nhất của Solomon, về một lễ hội Pride (ngày hội của cộng đồng người đồng tính) ở khu phố New York của Chelsea, đã thể hiện rõ khái niệm này. Một hình ảnh cho thấy một người đàn ông ngồi xe lăn đang thử dây nịt trước gương được một người bán hàng vạm vỡ giữ cố định. Cảnh tự đánh giá này đã mang đến cho tôi một suy nghĩ đáng lo ngại đối lập với những hình ảnh trước mắt, từ một quảng cáo Super Bowl nổi tiếng được phát sóng vào năm 2000. Trong đó, người tổ chức một lễ trao giải giả tưởng đã ca ngợi sự tiến bộ của thiên niên kỷ mới, gọi Christopher Reeve trên sân khấu.

Ngôi sao của bộ phim năm 1978, “Superman”, vào năm 1995, đã gặp phải một tai nạn cưỡi ngựa khiến anh ta bị liệt tứ chi, lảo đảo từ chỗ ngồi của mình trong một hình ảnh kỳ diệu của máy tính, sải bước của anh ta được phục hồi bởi sự đổi mới trong tương lai. Solomon bác bỏ logic hạ thấp của những tưởng tượng như vậy, đặt ra một thách thức chính thức đối với “luật lệ” mà nền văn hóa này đang buộc người khuyết tật phải tưởng tượng ra bản thân họ theo cách khác. Khuôn mặt của người đàn ông ở Chelsea bị che khuất trong bức ảnh, nhưng anh ta nhìn chính mình với những gì người ta có thể tưởng tượng là một sự hài lòng nội tại. Hành động mua hàng của anh ta biến dây nịt, một công cụ dùng để kiểm soát và tiết chế, thành một phương tiện để đến với tự do.


orbey-solomon0005.jpg
“Chim đang bay” 2017.


orbey-solomon0006.jpg
“Chân dung của tôi trông thế một chú vịt ngồi” 2019.



Bài viết và ảnh của newyorker
Tàn nhưng không phế. Mỗi người một số phận. Có lạc quan thì mới sống tốt. Ngẫm lại vẫn còn rất nhiều người may mắn!
Đen trắng thật phù hợp cho bộ ảnh này, đơn điệu nhưng vẫn có sức hút.
Cảm ơn anh!
Mình đã có thêm động lực để cố gắng nhiw anh
Mình cũng mê nhiếp ảnh, máy ảnh mình cũng đã lâu không mở lên rồi, hẹn 1 ngày không xa nhé!
Xám quá, mong nó sẽ sớm có màu trở lại
@realvn Thực ra bức ảnh đó có mày thì sẽ k đẹp bằng đen trắng
Nghị lực con người
Bài viết thật chất lượng, lần đầu tiên đánh giá 5 sao cho bài viết trên tinh tế. hôm rày toàn bài xàm
Trìu tượng quá
Ko thấy gì đặc biệt . Ko cảm dc .
Hình ảnh đơn giản thế nhưng nói lên nhiều câu chuyện
Góp ý với bác @tuanlionsg: Với những bài khó dịch thế này, nếu không thể dịch chuẩn được thì thà bác đăng hình và chia sẻ suy nghĩ, góc nhìn của bác là được bác ạ. Đọc google translate thật sự rất khó chịu, làm tụt cả cảm xúc xem ảnh....
Góc nhìn rất lạ, thể hiện nội tâm giằng xé của người chụp.
ấn tượng nhất ảnh ông ngồi xe lăn mà cái quần jean cắt hết mông, gan thiệt
Album này đẹp, xem xong có cảm xúc.
Không như cái album đen trắng hôm bữa xem xong thấy rợn người 😆
Bạn
Hi bạn!
Cấp độ thành viên Tinh Tế
Điểm Reward Store
Tuổi Tinh tế

Tải app Tinh tế

Tải app Tinhte - Theo dõi thông tin mà bạn yêu thích

Tải app TinhteTải app Tinhte
Tải app Tinh tế cho Android trên Google PlayTải app Tinh tế cho iPhone, iPad trên App Store
0 bài đăng
hemilo+ 227VIPhemilo
10.239 bài đăng
caffeinezzZ+ 170VIPcaffeinezzZ
0 bài đăng
quangthegtvtk49+ 125CAO CẤPquangthegtvtk49
5.414 bài đăng
Hồ vi từ 86+ 71CAO CẤPHồ vi từ 86
0 bài đăng
  • Chịu trách nhiệm nội dung: Trần Mạnh Hiệp
  • © 2020 Công ty Cổ phần MXH Tinh Tế
  • Địa chỉ: 209 Đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phường 7, Quận 3, TP.HCM
  • Số điện thoại: 02862713156
  • MST: 0313255119
  • Giấy phép thiết lập MXH số 11/GP-BTTTT, Ký ngày: 08/01/2019